Home | Business | Lyric | Novel | Poem | Recipe | Singer | Video | Member | Favorite | Blog | Shop | QnA | Page | Storage | Invite

 Details:

  You're here » Home : B : Bai hat dau tien, bai hat cuoi cung
Bài hát đầu tiên, bài hát cuối cùng - Nh?c S? : Trịnh Công Sơn (Bài Viết)
? Email to friends
Views: 760 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous lyric view next lyric »


Helps stop hair loss
Deep cleans follicles
Controls itching and dandruff
Leaves hair soft and silky


Giúp chặn đứng rụng tóc
Sạch gàu, Hết ngứa
Có được mái tóc mượt mà óng ả



Rejuvenate Dry, Cracked And Scaly Skin, Relieves Itching, Burning And Foot Odor.

Làm mềm da chân bị khô, Nức nẻ
Giúp trị nấm ,Tẩy trùng diệt vi khuẩn. Nguyên nhân dẩn đến ngứa và bị hôi chân

TCS

Xuân Tân Mùi 1991

Ngạn ngữ Pháp có nói rằng bất cứ cái gì bắt đầu tốt thì sẽ kết thúc tốt. Tôi không hiểu trong những địa hạt như kinh tế, xã hội, khoa học như thế nào nhưng trên lĩnh vực văn nghệ đôi khi hoặc nhiều khi nó không hoàn toàn như thế… Có không ít những trường hợp người nghệ sĩ đã khởi đầu rất hay và kết thúc rất tệ.

Tôi bước chân vào đất đai của nghệ thuật tương đối sớm. Từ tuổi mười ba mười bốn tôi đã làm những lưỡi sóng liếm láp mạn thuyền văn nghệ. Trong huyết quản tôi có thể thời ấy đã luân lưu những lượng máu bất bình thường.

Sau một vài biến cố lớn của gia đình, tôi bắt đầu một cuộc sống riêng tư không phẳng lặng.

Và từ đó tôi rơi vào một cơn mộng mị triền miên.

Có một vài câu hỏi, với tôi, đã trở thành nỗi ám ảnh: Bài hát đầu tiên của anh là bài gì?

Câu hỏi bụôc tôi phải trở về những năm tháng xa xôi. Nhưng khi về đến nơi ấy, trong thời điểm ấy, thì vô tình tôi lạc mình về một quá khứ khác xa xăm hơn nữa. Và rồi tự hỏi: Cái đầu tiên ở nơi nào mà có và điều gì đã sinh ra cái đầu tiên kia?

Bài hát “Ướt mi” được nhà xuất bản An Phú ấn hành tại Sài Gòn năm 1959, Thanh Thúy hát quanh những phòng trà và nổi tiếng. Thời ấy hình như Nguyễn Ánh 9 đã có lúc đệm đàn piano cho Thanh Thúy hát. Thanh Thúy trở thành giọng hát liêu trai. Anh Nguyễn Văn Trung, giáo sư triết thời ấy ở Văn khoa cũng đã từng có bài viết về một tiếng hát liêu trai Thanh Thúy.

Thế thì, cố nhớ lại và tôi đã nhớ một lần nào đó, trong phòng trà, năm 1958, tôi thấy Thanh Thúy hát “Giọt mưa thu” và khóc. Bà mẹ Thanh Thúy dạo ấy lao phổi hằng đêm nằm hát “Giọt mưa thu” chờ Thúy về. Những giọt nước mắt ấy như một cơn mưa nhỏ trên tâm hồn mỏng mảnh của tôi đã khiến tôi phải lùi xa hơn nữa về một cõi đời nào còn xa xôi hơn đã từng làm tôi nhỏ lệ…

Phải có một nỗi tuyệt vọng nào đó khởi đầu để tôi không ngừng dan díu với những giọt nước mắt của đời làm của cải riêng tư. Eva ăn trái cấm và sự sống thành hình. Tôi e cũng đã từng nuốt những giọt nước mắt để biết tận tình nói về những giọt nước mắt kia.

Rất nhiều bài hát đã được viết trước bài “Ướt mi” nhưng riêng bài “Ướt mi” thì tồn tại như số phận của nó và của tôi. Hình như người Nhật rất thích nó vì dàn nhạc giao hưởng Nhật đã thu bài hát này. Riêng tôi không thích lắm.

Dù sao thì trong những năm 59-60 trong thành phố này nhiều người đã thích và hát.

Người ta có nhiều lý do để thích một bài hát đầu tiên của một tác gỉa để rồi không quên thắc mắc: Thế thì bài hát cuối cùng của anh là bài gì? Sẽ như thế nào? v.v…

Sự kết thúc của mọi câu chuyện đời đều không giống nhau. Tôi vẫn thường muốn trầm mình trong cái lẽ vô thủy vô chung nhưng người đời cứ thích níu kéo tôi về trong cái lề thói hữu hạn.

Trên đường băng chạy có cái đích để mình đến. Trong nghệ thuật thì khác. Cái cuối cùng có thể là cái vô hạn và biết đâu, nó đã từng có trước thời hạn mà mình không ngờ.

Sự bất tử không có trước có sau mà thường nó nằm ở điểm mà mọi cơ duyên cùng hội tụ.

Tôi không hề có ý định viết bài hát cuối cùng bởi vì tôi nghĩ rằng thời điểm cuối cùng là điều mà mình không thể nào bắt gặp được. Nếu vì một lý do nào đó tôi buộc mình phải lên đường để viết những ý nghĩ cuối cùng của mình trong một ca khúc thì tôi tin rằng vào lúc đó tôi sẽ cố gắng cởi trói mình thoát khỏi mọi hệ lụy của đời để sống chứ không cần phải nói them một điều gì nữa.

Bài hát cuối cùng có lẽ sẽ chỉ mãi mãi là một giấc mơ. Một giấc mơ buồn thảm mà chúng ta cần phải quên đi để mọi thứ biên giới trong cuộc đời trở thành vô nghĩa và nó sẽ không còn tồn tại như một lời thách thức kiêu hãnh nữa.

Bài hát đầu tiên và bài hát cuối cùng, ngẫm ra cũng chỉ là những bọt bèo vô hình vô tướng. Chúng ta vui chơi với nó và chúng ta quên đi. Có kẻ gieo cầu cho người nhặt được. Kẻ nhặt được không chắc là vui mãi. Kẻ không được cũng chẳng nên lấy nó làm điều.

Hơn ba mươi năm trước có một bài hát đầu tiên, như một trái cầu gieo, có chắc gì hạnh phúc? Không chắc gì hạnh phúc thì sao lại cần phải có bài hát cuối cùng?

12-1990



 «  view previous lyric view next lyric »

 People Also View
Vì Sao Em Buồn ?
Hãy Bảo Tôi
Màu Của Lãng Quên
Mùa Thu Về Chưa Em Nhỉ ?
Khúc Hạ Buồn
Bài chưa có  cần giúp
Hát Để Nhớ Đời
Bài chưa có  cần giúp
Thử Thôi  zz
Trọn Kiếp Không Phai
Luyến Thương
Biển Hoàng Hôn
Buổi Sáng Chim Bay
Mơ mộng Rêverie
Nhớ Nhung Trong Chiều
Ngọn Cỏ Nhỏ Nhoi
Người Việt Cao Quý
Tiếng Ca Đó Về Đâu
Còn Đó Mưa Rơi
Tình Vương Khói Mây
Đời Còn Vang Bước Em
Dã Tràng Ca 5
Tình Quê
Trong Cơn Mưa
Cõi Hoa
Chuyện Người Hái Nắng
Chuyện Người Hái Nắng
Hương Trinh
Chuyện Mưa Bay
Người Về Chiều Nay
Vết Tình Buồn Có Lẽ
Một Thời Ngu Ngơ
Một Lần Hôn Em
Hồn Hoang
Tình Đã Bay Cao
Lửa Hồng Trái Tim
Người Từ Đâu Tới
Đoạn Tình 3
Huyền Thoại Đêm Trăng
Vội