|
Nửa đêm thức dậy bỗng thấy chán chường Nỗi niềm cô quạnh thấm vào tủy xương Nửa đêm thức dậy bỗng thấy phố phường Bỏ mình trơ trọi sống đời lênh đênh
Sao không gào thét Sao không chạy rong Bỏ thân khiếp nhược Xác mềm như bông
Sao không là gió Sao không là mây Hát câu sông hồ Đất trời phiêu du
Nặng nề sinh tử Đời xoay tít mù (Buồn như trống Khoanh tròn xa ra)
Cúi đầu rã mục Chồi non nụ hồng Cúi đầu chết gục Một đời vong thân
|