|
Thuở ấy đời tôi sống đơn lẻ quá Giữa vườn trời đêm ngày tiếp nối đi qua Con tim cô đơn rét mướt mù loài Hồng hoang thiếu dáng mượt mà Em từ đâu đến ấm cơn lạnh giá.
ĐK: Từ đấy mùa Xuân kết hoa tình ái Đêm ngọc ngà trăng rừng tăm suối hoang khai Đôi môi trinh nguyên biến hóa nhiệm mầu Vòng tay dẫn dắt âu sầu Muôn vạn tội lỗi Chúa ơi khơi đầu.
Tay em sao nhiều ngai vàng gây đổ Đôi mắt chứa đầy hứa hẹn thiên thu Ngọt ngào bờ môi quyến rũ hẹn hò Tựa vào vườn khiên khép kín Tôi quên lời Chúa chạy theo em.
Dù biết khổ đau vẫn không hờn dỗi Vào khung trời này u buồn nếu thiếu bóng em Yêu em tôi yêu chín kiếp mười đời Mà không sám hối nửa lời Khi lìa trần thế vẫn yêu em hoài... |