|
Tôi xa người như xa núi sông, Em bên kia suối? Bên kia rừng? Em bên kia nắng? Bên kia gió? Tôi một giòng sương lên mênh mông
Tôi xa người như xa biển đông Chiều dâng lênh láng chiều giăng hàng Những cây ghi dấu ngày em đến Đã chết từ đêm mưa không sang
Tôi xa người xa hơi thuốc cay Ngày mai tình sẽ bỏ tim này Chiều em không tới hàng cây đã Nghiêng xuống tôi từng ngọn heo may
Tôi xa người như xa biển đông Như xa núi sông Em bên kia suối Sương lên mênh mông Tôi xa người xa tôi từ đây lặng yên dấu xưa Còn chân đã cũ, còn lời oán than
Tôi xa người xa môi rất tham Em như gió núi, như chim ngàn Em xa xôi quá làm sao biết Tôi âm thầm như cơn mê hoang
Tôi xa người xa không hờn oán Vườn tôi trăng lạnh đến hoang tàn Nhớ ai buồn ngất trên vai áo Mưa ở đâu về như vết thương
|