|
Ánh trăng vừa nhô lên, mãi cho đời lênh đênh Sóng xô bờ cát mềm, tiếng ru thật êm đềm Mãi cho đời lênh đênh, mãi cho đời lênh đênh Dưới trăng vàng mênh mang, có đôi mình lang thang Sóng hôn bàn chân mềm, gió hôn làn tóc huyền Mãi cho tình lênh đênh, mãi cho tình lênh đênh
Ánh trăng vàng lên cao, sóng đưa tình dâng cao Tóc em nhuộm trăng vàng, gọi lòng biển khơi sóng gào Biết đâu là bến bờ, Tình mình tựa như giấc mơ
Một ngày về trên phố buồn Lặng nhìn vầng trăng héo gầy Nghe rì rào con sóng cồn cào Nhớ ánh trăng nào
Ánh trăng vàng lên cao, sóng đưa tình dâng cao Tóc em nhuộm trăng vàng, gọi lòng biển khơi sóng gào Biết đâu là bến bờ, Tình mình tưạ như giấc mơ Ánh trăng vàng lên cao, sóng đưa tình dâng cao Ánh trăng vàng lên cao, gió đưa tình lao xaọ.....…
|