|
Từ năm-ngàn năm, tôi đang chết từ năm-ngàn năm. Từ năm-ngàn năm, giọt sao buồn bay vào cõi thiên-thu. Để hôm nay khỏi nhục làm người dân mất nước, Để hôm nay đừng ôm gót kẻ thù.
Hãy lụi cho tôi vài ba mũi mác Vào trái tim băng-hoại máu đen ngòm. Có một quê-hương đẹp hơn hoài-bão Đã ngu-ngơ để lạc mất linh-hồn.
Hãy chặt tôi ra làm trăm ngàn mảnh, Thịt xương tôi làm phân-bón ruộng đồng. Lúa nở bông, những bông vàng kiêu-hãnh, Mảnh hồn đau đỡ tủi với non sông.
Từ năm-ngàn năm, tôi đang chết từ năm-ngàn năm. Từ năm-ngàn năm, giọt sao buồn bay vào cõi thiên-thu. Để hôm nay khỏi nhục làm người dân mất nước, Để hôm nay đừng ôm gót kẻ thù. |