|
Buồn ghé nhẹ răng Cắn trăng biển Bắc, Mây trời xơ xác, Phờ phạc sao Ngâu. Nằm nghe sóng vỗ qua đầu,
Cảm thương con nhái bén gánh sầu gánh sầu qua sông Đục trong con nước hai lòng, Nửa xuôi đất mẹ, nửa rong nửa rong quê người. Ra đi nước mắt nước mắt thay lời Ðưa chân phó mặc ghềnh đời rủi ro Trăm năm em lỗi lỗi nhịp hò Ðể anh mãi ngóng trông con đò con đò con đò về không Mang thân thiếu nữ sang sông, Một mai rồi sẽ tay bồng tay bồng tay mang. Bao phen thề thốt đá vàng, Mà nay thiếp đã phụ chàng, chàng ơi !
Mây lếch thếch về xuôi, Trăng bồi hồi tách bến, Sao chìm trong ánh nến, Đêm vắng, chuyến đò không.
|