|
LỊCH SỬ ROCK VÀ JAZZ Chương 8 : BOP (1945-1950)
Bop jazz(đôi khi được gọi là Be-bop hay Re-bop) là một cuộc cách mạng nghệ thuật so với loại nhạc đã sinh ra mình. Trong suốt thời đại của swing, các ban nhạc khá lớn và không phải không có những hạn chế của mình. Các nhạc công chơi bè khá gò bó nếu không ban nhạc sẽ chỉ phát ra những âm thanh lộn xộn. Tuy vậy, các nhạc công Bop đã thay đổi điều này bằng một cuộc cách mạng.
Thế chiến thứ II đang quyết liệt và thế giới là một hành tinh đầy lo âu và xáo động. Nghệ thuật, vào thời điểm này phản ảnh chân thực xã hội và Bop phản ảnh những gì xảy ra trên thế giới. Bằng những ý tưởng loé lên trong đầu, một phong cách soạn phối âm giai điệu mới đã ra đời, một khái niệm tự do mới về nhịp điệu được hình thành và đã sẵn sàng đối đầu với swing để mở rộng Jazz.
Các ban nhạc Jazz lớn thường sử dụng nhiều nhạc công, tuy nhiên Bop đã sử dụng phần nhịp điệu(piano,bass,bộ gõ…) giống hệt như Dixieland và thêm hai đến ba kèn hơi. Do các nhạc công của Bop muốn được chơi tự do hơn Swing, nhạc của họ được viết ra không cứng nhắc và phức tạp như Swing. Thông thường một ca khúc được soạn 8 nhịp, lặp lại, sau đó lại 8 nhịp tiếp theo, rồi lại 8 nhịp ban đầu theo cấu trúc AABA. Thông thường 32 nhịp đầu tiên không thay đổi và phần sau đó là do sự ngẫu hứng của các nhạc công. Bop được kết thúc bằng cách quay lại 32 nhịp đầu tiên. Bằng cách mở rộng giới hạn của giai điệu và hoà âm, thậm chí là các hợp âm được thay đổi thường xuyên trong mỗi lần biểu diễn, Bop đã mang lại một thứ nhạc mới mẻ.
Phần nhịp điệu cũng đã thay đổi rất nhiều trong Bop. Trong thời của Swing, phần này dùng để gắn kết cả ban nhạc lại với nhau, nhưng với Bop mỗi nhạc công có một nhiệm vụ khác nhau và có thể chơi solo với nhạc cụ của mình. Bass dây trở thành người cầm nhịp và làm nền tảng cho toàn bộ hoà âm của bản nhạc. Bộ gõ cũng đã phong phú hơn nhiều với trống bass và chũm choẹ, snare drum để thêm những dấu nhấn. Bop đã được xây dựng trên quan điểm “Nghệ thuật vị nghệ thuật”, phản bác hoàn toàn lại người nghe lúc đó. Nếu mọi người thích thì tốt, không thích cũng tốt. Ban nhạc Bop thường mặc giống nhau, khác hẳn với cách trang điểm lúc đó. Cùng với Bop, từ “hợp thời” (hip và hipster) đã được nói tới thường xuyên.
Hai người cần phải nhắc tới trong thời điểm này là Charlie "Bird" Parker (saxophone/composer) và Dizzy Gillespie (trumpet/composer). Cả hai nghệ sĩ đều có đóng góp rất lớn trong việc phát triển nghệ thuật ngẫu hứng và kỹ thuật chơi nhạc Jazz. Bop là một cuộc cách mạng đối với Swing, nhưng chưa hết, Cool lại là cả một cuộc cách mạng đối với Bop.
|