|
LỊCH SỬ ROCK VÀ JAZZ Chương 22 : NHỮNG ÂM THANH ÐIỆN TỬ (cuối 60s-đầu 70s)
Thời đại của âm nhạc điện tử bắt đầu từ khoảng cuối thập kỷ 60, gần như là một nhánh của âm nhạc Bắc California. Rất nhiều ban nhạc thời kỳ này đã bắt đầu tạo được những không khí mà bình thường chúng ta không thể nghe được âm thanh tự nhiên nào to đến vậy. Âm nhạc bắt đầu được nhắc tới với sự dữ dội, khuyếch đại công suất điện tử, guitar feedback, quang cảnh sân khấu chói loà ánh đèn và đạo cụ sân khấu, những hợp âm đơn giản, những ca từ ảo giác được ma tuý chắp cánh như muốn với tới sự tự do . Một số nghệ sỹ thời kỳ này đã khởi đầu cho thời kỳ Tiền-Heavy Metal. Thuật ngữ Acid Rock được nhắc tới trong thời kỳ này.
Một trong những người tiên phong trong thể loại này là Jimi Hendrix. Hendrix xứng đáng được công nhận là một bậc thầy trong làng guitarist đã và sẽ có ảnh hưởng sâu rộng tới những guitarist trên toàn thế giới. Cùng với những kỹ thuật điêu luyện của mình, ông đã nâng khả năng sáng tạo của guitar lên rất nhiều. Tiếc rằng, vì sử dụng ma tuý quá liều ông đã ra đi ở tuổi 27, kết thúc một sự nghiệp ngắn ngủi nhưng vinh quang bất diệt. Micheal Nesmith , một tên tuổi lừng danh của Monkees đã nói về quá trình Monkees phát hiện và đưa tài năng Jimi Hendrix đến với mọi người như sau :
“Có một điều nhỏ không thể phủ nhận được là Hendrix đã được giới thiệu ở Mỹ bởi Monkees. Anh ta đã được phát hiện bởi Mickey Dolenz [một thành viên của Monkees] tại một câu lạc bộ nhỏ ở London.
Tôi không nhớ tại sao chúng tôi lại ở London lúc đó, nhưng chúng tôi đang dự định có một chuyến lưu diễn với John Lennon. Mickey đến và bảo tôi rằng anh ta đã nghe một bản tam tấu(trio) ở câu lạc bộ hôm qua và thứ nhạc Rock ‘n’ Roll quá khác lạ so với những gì anh ta đã được nghe từ trước đến nay. Trong thời điểm đó chúng tôi đang có đủ mọi quyền hành để quyết định xem chúng tôi sẽ mời ai cùng đi tour với chúng tôi.
Mickey nói rằng anh ta muốn có một bộ ba và tôi nghĩ tại sao không ? Tôi tới câu lạc bộ và gặp John, Paul, George Harrison và Eric Clapton. Cuộc gặp này cứ như là các tu sỹ gặp nhau ở Vatican vậy. Lennon nói “Này, các cậu nghe cái này nhé!!!”, và anh ấy đã bật cái đài Sony bé tý của mình cho chúng tôi nghe bản “Hey Joe”, cũng lại là của Jimi Hendrix, người mà Mickey nhắc tới hôm qua. Chúng tôi đã im lặng rất lâu để nghe đi nghe lại một âm thanh mới, một con người mới đã đến với âm nhạc theo một cách rất khác với chúng tôi. [Nesmith nói về lần đầu tiên gặp Hendrix ở tiền sảnh] Cửa mở ra và Jimi xuất hiện như một phép mầu, rất loè loẹt. Mitch Mitchell và Noel Reading đứng bên cạnh anh ta. Tóc của Jimi dựng đứng. Anh ta nhìn qua nhìn lại và tôi thấy một mái tóc đầy những vật nhỏ đầy mầu sắc . Mắt của anh ta có những vệt nhỏ cũng rất loè loẹt. Tôi tự nhủ “Ai thế này nhỉ???” Anh ta tiến đến chỗ tôi và nói “ Chào Mike. Tôi là Jimi Hendrix” Tôi nói “Oh”. Tôi chỉ có thể nói thế vì đang bị choáng ngợp bởi cách ăn mặc của anh ta. Tôi nghĩ tốt nhất là nghe nah ta biểu diễn ngay bây giờ. Tôi đứng đấy nghe anh ta đấnh bài đầu tiên “Purple Haze” và nhớ là mình đã lùi lại hai ba bước vì kinh ngạc. Tôi nghĩ rằng “Có lẽ anh ta đã cắm vào đó những lối thoát của thiên đàng rồi” [Nesmith nói về sự thờ ơ của các khán giả trẻ đối với Hendrix] Từ Raleigh tới Forest Hills, mọi việc có vẻ hơi tồi tệ. Các cô gái gào lên “Chúng tôi muốn Monkees” trong khi Jimi đang chơi và điều này đã ảnh hưởng tới Jimi, đã huỷ hoại Jimi.
Cuối cùng ở NY, tại Forest Hill, Jimi đã chứng tỏ được mình, sau khi anh đã làm cho mọi người bay lên như những con chim, anh bước ra ngoài sân khấu và nói “F*** U”. Chúng tôi biết rằng mọi chuyện đã bắt đầu tốt hơn.”
Một sô các nghệ sỹ / ban nhạc khác có ảnh hưởng lớn trong thời kỳ này là Steppenwolf, Cream, Vanilla Fudge, Jethro Tull, the Yardbirds, The Doors, và the Animals.
Một nhân vật quan trọng khác cần phải nhắc tới là Eric Clapton(guitar). Với những dấu ấn của mình khi chơi tại the Yardbird, ông đã ghi danh vào lịch sử như một cây guitar đại thụ. Sau đó, ông chơi ở một số ban nhạc khác cho tới khi cùng những người bạn của mình Jack Bruce và Ginger Baker lập ra Cream. Ảnh hưởng của Clapton , đặc biệt với những fan của nhạc Blue tại Anh đã tăng lên không dừng. Trong thời kỳ này, ông đã bắt đầu khám phá vào một vùng đất mới của Rock, những khúc ngẫu hứng. Eric cũng đã chơi nhạc với nhiều các nghệ sỹ quan trọng khác như George Harrison, Steve Winwood, và Leon Russell. The Doors, một ban nhạc xuất phát từ LA, cũng dần dần trở thành một ảnh hưởng quan trọng trong thời kỳ này. Với ca sỹ chính hát như một nhà thơ của mình, Jim Morrison, the Door đã đi sâu vào mọi tầng lớp ở dưới đáy của xã hội. Âm nhạc của họ nói về những điều huyền bí, totem(ND-vật tổ của người Anh-điêng Bắc Mỹ) , những điều cấm kỵ trong xã hội đương thời của nước Mỹ.
|