Home | Business | Lyric | Novel | Poem | Recipe | Singer | Video | Member | Favorite | Blog | Shop | QnA | Page | Storage | Invite

 Details:

  You're here » Home : B : Ba Mien Kich
Ba Miền kịch - Tc Gi? : Nam Dao
- Màn 2: Nửa Đêm
? Email to friends
Views: 53 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »


Helps stop hair loss
Deep cleans follicles
Controls itching and dandruff
Leaves hair soft and silky


Giúp chặn đứng rụng tóc
Sạch gàu, Hết ngứa
Có được mái tóc mượt mà óng ả



Rejuvenate Dry, Cracked And Scaly Skin, Relieves Itching, Burning And Foot Odor.

Làm mềm da chân bị khô, Nức nẻ
Giúp trị nấm ,Tẩy trùng diệt vi khuẩn. Nguyên nhân dẩn đến ngứa và bị hôi chân


Mở màn, ánh sáng đêm buông mờ ảo . Hai thiếu phụ, lưng dựa vách, tay phẩy quạt, thỉnh thoảng lại đập muỗi . Tiếng dế kêu ran, lâu lâu có tiếng xe chạy vù qua .


Thiếu phụ N: (nhìn thiếu phụ T nằm đằng sau) Để bả ngủ ! Nóng có vậy mà tức thở, chắc bả bị suyễn ...

Thiếu phụ B: Suyễn ? Là sao chị ?
Thiếu phụ N: Thì đàm rút lên cổ đó ...

Thiếu phụ B: À, đờm ... Thế là hen ! (Nhìn thiếu phụ N đang mân mê khẩu súng rulô, giọng thán phục) Chị can đảm thật ! Em cứ thấy là em dúm người vì sợ ...

Thiếu phụ N: (Cười, tay vuốt nòng súng, mặt như bị ốp) Thì lần đầu, ai cũng sợ ! (đưa nòng súng lên miệng hôn như đóng tuồng) Zậy mà không có là (nhái giọng Bắc) rách việc !

Thiếu phụ B: (chìa tay) Chị cho em cầm thử ! (rón rén cầm lấy súng) Chẳng nặng như em tưởng (bắt chước, tay vuốt ve nòng súng, buột miệng) Lâu rồi ... (Bất chợt khựng lại, mặt đỏ bừng)

Thiếu phụ N: (nhìn, dò hỏi) ... Chi mà lâu ?

Thiếu phụ B: (tay trả súng, giọng ngượng ngập, nói lảng) Chị nẫy bảo anh ấy là đặc công, thì chồng em cũng vậy ! Chồng em nằm dưới địa đạo Củ Chi hai năm liền cho tới ngày Giải Phóng ...

Thiếu phụ N: (nhái giọng Bắc) Nhà tôi cũng thế . Rồi là phục viên, quay về Hà Nội . Ảnh nói Hà Nội không như xưa ...

Thiếu phụ B: Anh ấy người ở đâu ? Hà Nội hả chị ?

Thiếu phụ N: Ờ, ảnh ở Hà Nội rồi móc nối zô Nam (chép miệng) . Ấy, duyên số là zậy !

Thiếu phụ B: (cầm tay súng, mơ màng) Vâng, duyên số cả . Em lấy nhà em khi anh ấy có giấy gọi nhập ngũ . Trai làng đi, đợt đó có lẽ là đợt chót, còn lại toàn trẻ on và dăm anh con một . Anh ấy tìm em bảo, anh không muốn làm ma không vợ . Cò n em, cứ nhìn quanh xem, đàn ông không còn thì em cũng sẽ làm ma không chồng . Chi bằng ... Thế là cưới chạy (tay lại mân mê nòng súng, giọng vui lên) , rồi ngủ cũng chạy, được phút nào hay phút ấy . Anh ấy lên đường, khóc như trẻ con, dặn “ba đảm đang nhé!” (bật cười, hát nho nhỏ)
“Từ ngày anh đi, việc nhà em, ơ à, đảm đang a ...” (nhạc nổi lên nhè nhẹ )
Chị có biết người ta hát câu sau thế nào không ?

Thiếu phụ N: (lắc đầu) Không, hát coi !

Thiếu phụ B: “đẻ đứa con giai, nó giống cả làng ...”

(Cả hai cùng ré lên cười)

Thiếu phụ N: (tay phát vào vai thiếu phụ B, nói) Miền Bắc zăn hóa thiệt ! Zưới miệt em, zọng cổ không hà!

Thiếu phụ B: (ỏn ẻn) Ấy, em là giáo viên cấp I đấy! Đi sơ tán về hai năm là em được chọn đào tạo cấp tốc . Vừa xong thì lấy chồng, may không có con ngay ! Giải phóng xong, nhà em về, may mà chỉ có chút thương tật . Thế là chẳng “tam khoan” được, năm sau đẻ cháu . (Lại mơ màng) Gớm, đẻ ra chỉ hai kí hai, bé bằng cái tí ... (nhạc ru con thoảng qua)

Thiếu phụ N: (giọng hạ xuống) Nói chuyện duyên số thì trường hợp em mới kỳ, chị à! (ngưng lại một lát) Ông bà già em dưới ruộng hổng ưa gì mấy ảnh bộ đội Bắc Kỳ . Hai ông anh em lính Cộng Hòa, chết hết, làm sao ông bà già thương bộ đội cho đặng ... Zậy mà ...

Thiếu phụ B nhìn, chờ đợi .

Thiếu phụ N: ... hồi đó e mười chín tuổị, tính vượt biên không à ! Rồi bữa gặp ảnh ở chợ . Ảnh bày đồ nghề sửa xe gắn máy thì mấy thằng “xâu chợ” trờn tới, hỏi “mày đâu tới, ai cho ngồi đây!”. Ảnh nói có xin phép rồi, trên công an phường . Tụi “xâu chợ” nhẩy zô làm liền, đánh ảnh, cướp đồ nghề . Công an tới, ảnh la “tôi là thương binh”, nhưng hổng biết tại sao ảnh bị điệu zô trụ sở . Lát sau, ảnh ra . Tới sạp hàng em, ảnh hỏi “... cô có biết mấy thằng cướp dụng cụ của tôi không ?” Trời đất ơi, biết nhưng nói ra thì làm sao sống nổi với “xâu chợ” . Em lắc đầu . Ảnh ngồi gốc cây, nước mắt ứa ra, mũi sụt sịt . Bữa sau, cũng zậy . Tới ngày thứ va, em biểu “ ... chú nhờ mấy chú công an đi, chớ chờ làm chi” . Ảnh lắc đầu . Ảnh biểu hết tiền rồi, hai bữa nay không ăn uống chi . Rồi ảnh kêu để ảnh giúp em chở hàng khi dẹp chợ, chỉ cần cho ảnh tô cơm ... (chép miệng) Thấy mà tội ! (mơ màng) Đó ... duyên số bắt đầu như zậy! Cha, hồi đó ông bà già la quá xá la . Bà già chưởi, mày con gái zầy, đi đâu rước thằng cà thọt zìa . Em kêu, ảnh bị miểng bom Mỹ . Ông già la, còn hai thằng anh màu trúng đạn thì đạn Liên Xô, Trung Quốc, sao không thấy mày thương ! (lại chép miệng) Thiệt, chuyện đất nước xen zô tình yêu, hết chỗ nói ... Khi em kêu, ba nè, hòa hợp hòa giải hết cho rồi, ổng quát, con đĩ thúi, mày mà còn léng phéng thì ra khỏi nhà tao, nghe chưa ! Lúc đó, em bén hơi ảnh rồi ... (mơ màng) Ảnh lên công an quận, nói sao hổNg biết mà tuần lễ sau công an chợ mang trả đồ nghề . Rồi ảnh sửa xe cặp kè bên sạp hàng em, tuần lễ bảy ngày, sáng từ sáu giờ tới tối . Ảnh lại có zăn hóa, chỉ em thơ Tố Hữu ... Nè, chị biết thơ nè không (nhái giọng Bắc ngâm)

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Thiếu phụ N bật cười sằng sặc .

Thiếu phụ B: Sao chị lại cười ! Thơ hay đấy chứ ... Hồi em đi học, đứa nào không thuộc là kiểm điểm thành phần liền !

Thiếu phụ N: (lại cười) Hổng phải thơ zở ! (bụm miệng, nhái giọng Bắc) Nhà tôi ảnh ấy tinh quái lắm cơ, ảnh sửa :

... giuờng tôi, em chẳng cần chăn chiếu
bấu vào lưng khi rộn tiếng chim ...

Thiếu phụ B khúc khích . Bỗng có tiếng chân, tiếng đàn ông cười hô hố kèm vào tiếng ca cải lương .

Thiếu phụ N: Chắc mấy thằng mắc dịch !

Thiếu phụ B: (luống cuống) Làm sao bây giờ ?

Thiếu phụ N: (gằn giọng) Chiếu đèn pin zô đây !

Đèn pin chiếu vào, thiếu phụ N tay cầm súng giơ lên .

Thiếu phu N: (quát) Thằng nào loạng quạng, tao bắn bỏ !

Có tiếng chửi, tiếng chân, tiếng đàn ông “...mấy đứa gới ni bà chằng thiệt!” . Tiếng cười, rồi tiếng ca cải lương xa dần .

Thiếu phụ B: (thở ra) Chắc họ đi rồi !

Thình lình có tiếng xe, tiếng máy nổ . Thiếu phụ T bỗng nhổm lên .

Thiếu phụ T: Ngộp quá . Mùi xăng ... cho miếng nước !

Thiếu phụ B cầm chai nước lại ngồi xuống . Thiếu phụ N quay nhìn .

Thiếu phụ T: Ngộp (uống ừng ực0 Nóng quá . Cháy (mê hoảng ) , coi cà, cháy ... chạy đi tụi bay . Lên đường cáị Cái lưng tay xót quá, trời ơi ... chạy (khò khè thở ) .

Thiếu phụ B: Sao thế này (giọng hốt hoảng) Này ... này ...

Thiếu phụ N lấy kha9n, đổ nước vào, chạy lại lau mặt thiếu phụ T .

Thiếu phu n: Cởi áo ! Lau lưng cho bả ... Trời đất ...

Thiếu phụ T: (gào) Mạ ơi, mạ ... Con đau quá mạ ơi ! Ông trời xập xuống , trốn đâu hở mạ ...

Thiếu phụ B xốc thiếu phụ T . Cởi áo . Thiếu phụ N cầm khăn ướt, tay rọi đèn pin vào lưng, hét lên kinh hoảng .

Thiếu phụ N: Trời đất ơi, sao v^`y nè (tắt đèn pin) !

Thiếu phụ B: Sao, sao thế ... Bật đèn lên chị .

Thiếu phụ N: Thôi ... (ngập ngừng), Hổng cần . (Ngồi xuống, tay lấy khăn thấm nước xoa nhẹ vào lưng thiếu phụ T, nói một mình) Cái mặt đẹp zậy mà ...

Thiếu phụ B: ... Chị nói gì ?

Thiếu phụ N đỡ cho thiếu phụ T nằm xuống ngẩn ngơ .

Thiếu phụ N: ... zậy mà (tay bụm lấy mặt), thấy ghê ...

Thiếu phụ B: Em không hiểu ?

Im lặng . Đèn tắt dần . Khi đèn từ từ sáng lên, thiêú phụ T đang ngồi dậy, tay cài lại khuy áo .

Thiếu phụ T: (ngượng ngập, tay với ra sau lưng) Ủa, sao ướt quá vậy ?

Thiếu phụ B: Chị mê hoảng kêu nóng, chúng em phải lấy nước dấp vào mình chị !

Thiếu phụ T: Chừ thấy cái lưng tui rồi hỉ !

Thiếu phụ B lắc đầu .

Thiếu phụ T: Thấy có ghê không ? (giọng lạc đi) Bom xăng hồi mặt trận Quảng trị đấy ! (tay đưa lên trời, mặt nhăn nhúm) Máy bay nó thả xuống, vừa nghe bom nổ thì lửa đã bắt vào mình ... (im lặng) Tuị tui mâý đứa nít vừa chạy vừa cởi áo . Vừa chạy vừa nghe thịt da mình cháy xèo xèo . Có đứa chết liền, người như cây đuốc, lăn lông lốc . Có đứa nhào xuống mương, gặp nước, lửa lại cháy hung hơn ... Phỏng cấp ba là như tui, bị cái lưng, chết không chết được, nhưng ... ai thấy cũng ghê, còn ghê hơn cùi hủi . (nghẹn giọng) Vậy là sống kể như chết ... Chuyện chồng con, bỏ ! Nếu như ... (ngập ngừng) .

Thiếu phụ N: Nếu như sao, chị ?

Thiếu phụ T: Nếu như chuyến này vô Thành Phố mà không xong . Con nhỏ c' hình trên báo Times đó, hồi đó n' nchạy trước, tui chạy sau . Nó quăng quần áo, trần truồng chạy, có ông phóng viên chụp hình . Bức hình vậy mà cứu nó . Tụi Mỹ đưa nó qua làm giải phẫu thẩm mỹ, mất cả trăm ngàn đô . Nó viết thư cho tui, nói n' hiện liên lạc với Cao Ủy Liên Hiệp Quốc, xin chữa chạy cho mấy đức cũng bị phỏng bom như nó . Rồi n' xúi tôi vô Thành Phố xin gặp mấy người trong Cao Ủy ... (đập tay vào cái xách) với hồ sơ bệnh lý đầy đủ . Mấy ông bác sĩ mình ghi, hễ bị xúc động là tui nghẹt thở, và rồi rồi không biết tại sao cứ ngửi ... mùi xăng dầu là tui lại thấy cái lưng tui nó rát bỏng ... Các ổng kêu là tâm thần ... Thây kệ, tụi thì đau thiệt, tâm thần chi mà tâm thần . (Cao giọng) Lần này, tui vô Thành Phố là lần thứ hai đó ! Hổng có gì, ai gọi vô ! Chắc được (cười ...) Tui hỏi nhỏ bạn, nó kêu giải phẫu thẩm mỹ, cấy da lại thì cái lưng mười phần bớt bảy . (Chép miệng) Vậy là quá mừng rồi . Cấy da xong, nó cũng chồng con như ai . Hên dược như nó,(hít hà) chắc rồi tui cũng chồng con bình thường chớ hỉ ?

Thiếu phụ N: Chắc trăm phần trăm . Chị đẹp zầy, em đàn bà mà còn ưng !

Thiếu phụ B: Ấy, đi Mỹ giải phẫu lắm khi lại lấy chồng ngoại quốc không chừng ! Trong nước, chồng con cũng khổ (thở dài ...) Như cái thân em đây này ! (tay lại quệt nước mắt) .

Thiếu phụ T: Bởi vậy mới khóc hoài, hỉ ?

Thiếu phụ B: Các chị bảo, lấy chồng chưa được mười ngày thì chồng đi Nam . Tháng sau nhận được dăm chữ, em yêu, (cười nhạt) trên đường mòn mang tên Bác (giọng diễu cợt), anh thề sẽ lập chiến công để dâng lên tình yêu lứa đôi của chúng mình ... Khỉ thế ! Rồi bặt sáu tháng . Lại nhận được thư, nhưng không biết từ đâu, chỉ kể, tinh thần anh vững, anh tin ngày chiến thắng chẳng còn bao xa . Ba năm sau, em được biết là anh ấy ở địa đạo Củ Chi ... Anh ấy về, chân khập khiễng . Hỏi ra, chẳng phải bom Mỹ, mìn Mỹ mà là chông của du kích mình chưa kịp gỡ (cười mũi) . Thôi, cứ về là may rồi . Thế là vợ chồng xoắn xít lấy nhau cả tháng . Đùng một cái, mẹ em bị tai biến mạch máu não . Mẹ nằm đấy, mắt cứ trừng trừng mở, nhắm không được, ăn phải đổ cho ăn, ỉa cũng phải tã lót như trẻ sơ sinh . (Im lặng, giọng lạc đi, như nói một mình) Đã thế, em lại chửa con cháu . Nhà ba miệng ăn, tiền trợ cấp phục viên với lại lương giáo viên cấp I ăn chỉ mười ngày là cạn . Anh ấy lên xin việc . Ông củ tịch xã bảo, đất nước ta còn nghèo, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo . Anh ấy đáp rau cũng không, cháo cũng không, ăn gì ? Ông chủ tịch bảo ăn xin . Nhưng lên Hà Nội, không ai biết ai . Vả lại ở trong làng thì xin cŨng chẳng ai có mà cho . Thế là nhà em ra đi, chẳng để ăn xin, nhưng hy vọng là chỗ xã hội thương binh tìm cho công việc . Đấy, hai chị xem ....

Thiếu phụ T: (chặc lưỡi) Chắc rồi cũng xong . Hà Nội là thành phố lớn mà ...

Thiếu phụ B: (xua tay) Không chị ơi ! Giúi cho tí tiền, anh ấy lên nhà một ông chú họ . Ba tháng sau, lại mò về, xơ xác, nhìn thân tàn ma dại ... E, chửa vượt bụng, mẹ em vẫN nằm đấy, lại vẫn phải đi dậy học . Anh ấy nói, muốn sống chỉ có một cách là vào Sài Gòn . Nay anh ấy học được nghề sửa mô-tơ, mà Hà Nội chỉ có được vài chục chiếc xe gắn máy, còn ngoài ra toàn là xe đạp . Em xin anh ấy ở cho đến khi em sinh cháu, đỡ đần cho em chứ chửa đẻ một thân một mình, lại còn mẹ em nằm đó, làm sao em đương nổi . Cháu được hai tháng, anh ấy đi làm gạch, bảo có cơm ăn cơm, có cháo ăn cháo . Đâu được thêm đến nửa năm thì chỗ nào cũng làm gạch, bán không được, thế là từ cơm sang cháo, từ cháo sang nước lã . Nhà em phải đị Anh ấy vào Thành Phố ở nhà bà dì họ, thư về . Rồi bẵng đi đến nửa năm, chẳng tin tức gì . (Ôm mặt khóc rấm Rứt, lát sau ngẹn ngào tiếp) Thế là em một thân nuôi mẹ nuôi con ... Nói thì tôị, có lúc em chỉ cầu cho mẹ em yên ổn về với các cụ . Nhưng giời hành, không cho sống mà cũng chẳng cho chết, các chị ạ ! Hai tháng trước thì mẹ em đi, (lại khóc rấm rứt) chôn cất xong, đợi cúng bốn chín ngày rồi em nay mới vào Thành Phố đi tìm anh ấy ...

Thiếu phụ N: (chặc lưỡi) Thiệt tình ... Em thấy chị vô Thành Phố tìm ảnh rồi đừng ra nữa . Khổ zậy đủ rồi !

Thiếu phụ T: (thở dài) Chồng con thế cũng là nợ nần nhau ... (nhìn thiếu phụ N, tay đập vai) Chỉ có em là hên ! Xuông xẻ ...

Thiếu phụ n: (trề môi) Gì mà xuông xẻ ! Nay em kể , em (nhái giọng Bắc) bén hơi nhà em, nhưng ông bà già đuổi . Bữa đó, em không dọn hàng về . Ảnh hỏi (lại nhái giọng Bắc) sao hôm nay lạ thế . Em khóc, biểu bây giờ nhà đâu mà về . Thế là ... em về nhà ảnh . Trời đất ơi, em sợ, đêm đầu nằm co chân lên bụng . Ảnh cũng chịu, để yên . Đêm thứ hai, ảnh xì nẹt, (lại nhái giọng Bắc) kêu “phi ân ái bất thành phu phụ” . Em nghe, hỏi ảnh nói chi đó ... (cười, mơ màng) . Ảnh hổng giải thích, áp tới, vậy là xong ....

Thiếu phụ T: (thè lưỡi, liếm liếm) ... là xong làm sao ?

Thiếu phụ N: (lại cười) ... là thành phu phụ chứ sao ! Nhưng gần năm, hổng chửa đẻ gì được . Mà hổng được, thì không đưa ông già bà già vào cái thế “đặng chẳng đừng”, phải chịu rể Bắc ! Đó, hai chị coi, ông trời ông cho cái nay, lấy cái kia . Tụi em đi coi bác sĩ, ổnh chẩn rồi phán, hổng biết ai là thủ phạm, nhưng cứ thử nữa coi . Trời đất, ổNg khỏi lo, thử tới thử lui, hổng cần thúc (cười) . Rồi em đi hết chùa này đến chùa kia, cúng vái lung tung, vô tới Thất Sơn đảnh lễ mà cầu một đứa con không được đó, hai chị !

Thiếu phụ T: (lây quạt phe phẩy, tay chỉ lên trời) Thôi, cho sao được vậy !

Thiếu phụ B: (giọng ngạc nhiên) Hồi nãy em lại tưởng chị nóng ruột vì cháu nó bị ốm cơ mà !

Thiếu phụ N: (cười, nhái giọng Bắc) ... con nuôi em đấy chị !

Thiếu phụ T: Con nuôi ?

Thiếu phụ N: Không đẻ bộ không nuôi được sao ! Mà thiệt, con nhỏ cũng có máu mủ với ảnh . Ảnh kể em là có một người anh mới chết năm trước, chị dâu ảnh (nhái giọng Bắc) “lỡ bước sang ngang” thêm một lần, bên nhà chồng lại rẻ rúng con chị . Ảnh nói, em ưng thì ảnh về Bắc xin nó làm con nuôi ... Hồi đầu, em suy nghĩ lung lắm . Ảnh dụ (nhái giọng Bắc) “con người chỉ nối mình vào được tương lai qua hai cách, tình yêu và truyền giống” . Con nhỏ là giống nhà ảnh mà tình yêu là em đó . Em ưng, ảnh về rồi hai tuần sau, ôm con nhỏ vô Nam ... (mơ màng)

Nhạc dìu dặt cất lên . Có tiếng cú rúc từng chập vẳng lại . Thiếu phụ N lùi dần vào góc, miệng ngáp, tay đưa lên che .

Thiếu phụ N: (uể oải) Em ngủ một chập nghen . Bữa qua từ Viên-Chan về đã đi suốt một ngày đường !

Màn hạ dần trong tiếng nhạc dặt dìu .

(xem tiếp Màn 3, Về Sáng ...)






 «  view previous novel view next novel »

 People Also View
Tống Duy Tân ?1892
Cô Ba nào?
Như Mưa, Nắng?
Con của ai?
Trước Vòng Chung Kết
Chơi Với Thời Gian
Chuyến Tàu 16 giờ 50
Chuyến Tàu 16 Giờ 50
Tìm Sống
Hạ Trắng, mây Đông mưa Tây
Trích Tiên
Cua
Người Về Ngàn Phố
Trường Cũ
Trường Cũ
Trên Sông Truyền Hịch
Mùa Mưa In The Wet
Kẻ vắng mặt
Cõi Chết
Cõi Chết
Ðồi Fanta
Tao Loạn
Thư Gởi Ông Trời
Bức Tường
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Bong Bóng Lên Trời
Bong Bóng Lên Trời
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Chim phóng sinh
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Bướm Trắng
Đứa Con Đầu Lòng
tối ba mươi
Diễm Dương Trang
Diễm Dương Trang
Tiếng còi nhà máy
Huyền thoại biển
Huyền thoại biển
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Một cánh hoa chìm
Mùa đông quạnh vắng
Hoàng kim ốc
Người con gái thần Rắn
Trời phật công bình
Tù và tù
Con quay
Chơi Với Thời Gian
Chơi Với Thời Gian
Cổ Tích Bên Đường