Home | Business | Lyric | Novel | Poem | Recipe | Singer | Video | Member | Favorite | Blog | Shop | QnA | Page | Storage | Invite

 Details:

  You're here » Home : C : Cai Ao Len Me Dan
Cái Áo Len Mẹ Đan - Tc Gi? : Phuongtastic
? Email to friends
Views: 243 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »


Helps stop hair loss
Deep cleans follicles
Controls itching and dandruff
Leaves hair soft and silky


Giúp chặn đứng rụng tóc
Sạch gàu, Hết ngứa
Có được mái tóc mượt mà óng ả



Rejuvenate Dry, Cracked And Scaly Skin, Relieves Itching, Burning And Foot Odor.

Làm mềm da chân bị khô, Nức nẻ
Giúp trị nấm ,Tẩy trùng diệt vi khuẩn. Nguyên nhân dẩn đến ngứa và bị hôi chân


Hôm nọ vợ chồng tôi đang ngồi soạn lại những bộ
quần aó cũ để cho người quen mang về Việt Nam
cho những gia đình bà con lối xóm. Vợ tôi ngồi lựa
từng cái áo cái quần trong tủ đồ của tôi thì thấy
một cái áo len đã cũ. Vợ tôi cầm cái áo len lên nói
"Anh ơi, cái áo này em không thấy anh bận bao giờ, mà
nó đã cũ rồi chắc anh bận không vừa nữa đâu .
Thôi bỏ vào bịch cho Cô Thu luôn đi ." Vừa thấy cái áo
len màu nâu quen thuộc đó thì tôi đã vội vàng trả
lời "Không được đâu, cái áo này Má anh đan cho
anh lúc trước. Không cho được đâu ." Rồi thì tôi
cầm cái áo đó bận vào . Cái áo giờ đã chật không
còn rộng rãi như ngày đầu tiên tôi ướm thử.

Tôi không nhớ rõ rằng Mẹ tôi đã đan cho tôi bao
nhiêu cái áo len rồi . Từ thuở tôi bắt đầu có trí
nhớ thì tôi đã bận những cái áo len do Mẹ tôi đan.
Tôi lớn dần lên thì Mẹ tôi lại đan những cái áo mới
cho tôi . Cái áo len năm nọ màu xanh, vài năm sau tôi có
cái áo len màu xám, những cái áo len mang những màu
khác nhau ôm ấp hơi ấm người tôi trong những ngày
mùa đông thơ ấu . Cái áo sau cùng là màu nâu, Mẹ
tôi đan xong trước vài ngày tôi rời khỏi Việt Nam. Lời Mẹ
tôi còn văng vẳng bên tai "Con nhớ bận vào cho ấm,
đừng để nhiểm lạnh rồi bịnh. Mẹ không có ở
gần để săn sóc cho con được. Con lớn rồi nên
ráng tự mình lo lấy tấm thân." Tôi biết tôi đã lớn
khôn rồi nhưng đối với Mẹ tôi thì bao giờ tôi cũng
vẫn còn trẻ dại . Và tôi cũng muốn mãi mãi là đứa
con dại khờ suốt ngày theo vòi vĩnh Mẹ. Tôi nhớ rằng
Mẹ tôi chưa bao giờ nói với tôi rằng Mẹ tôi thương
tôi . Nhưng tình thương của Mẹ đầy ắp trong đôi
mắt dịu hiền, trong những đêm không ngủ khi tôi ốm
đau, là những mồ hôi nhọc nhằn cơ cực để nuôi
tôi khôn lớn. Tôi thấy tình thương của Mẹ trải đầy
trên đôi tay gầy guộc nhẹ nhàng thoăn thoắt những
mũi đan. Mẹ đã đổi những đêm khuya khoắt không
ngủ, dưới ánh đèn hiu hắt để kết tình thương
thành chiếc áo ấm. Những chiếc áo len thật giản
đơn, không cầu kỳ, không đượm nhiều màu sắc,
không hoa mỹ như những chiếc áo bày bán trong tiệm
nhưng đối với tôi đó là những chiếc áo vô giá là
những cái áo đẹp nhất của đời tôi .

Tôi vẫn nhớ những lần Mẹ tôi kể những câu
chuyện về quãng đời của Mẹ. Nào là những lần
ruồng bố của bọn giặc Tây, của bọn lính Lê Dương,
nào là những đêm Mẹ phải trầm mình xuống đầm
sình suốt đêm để trốn giặc, nào là những trái mọt
chê, những tràng đạn đã giết hại đồng bào vô tội .
Rồi Mẹ lại kể những tên giặc Nhật dã man chém
giết đồng bào . Những người dân không có miếng
cơm manh áo . Có những ngày Ngoại, Mẹ và các Dì
Cậu chỉ sống bằng rau cải thay cơm. Rồi cuộc đời
của Mẹ tiếp nối bằng những cuộc khủng bố của
Việt Minh. Mẹ kinh hoàng với những đêm ám sát, thủ
tiêu, đấu tố. Mẹ đã từng nghe những tiếng xin van
lơn, những tiếng khóc ấm ức nghẹn ngào oan ức và
những tiếng súng lẻ loi trong đêm vắng để rồi sáng
mai sẽ có những đầu người bê bết máu treo lên
giữa chợ, những đầu người với đôi mắt còn
mở cắm trên những cọc tre, những xác người không
đầu trồi lềnh bềnh trên sông rạch.

Tôi đến trường học hỏi để biết rằng quê hương
tôi gấm vóc, để biết rằng dân tộc Việt Nam là một
dân tộc bất khuất anh hùng, để tôi tự hào là
người mang dòng máu Việt. Nhưng Mẹ tôi là người
dạy tôi về tình thương đồng bào, tình thương dân
tộc. Những lần Mẹ tôi sai tôi mang những chén cơm
đến cho những người rời vùng kinh tế mới trở
về lang thang đói khổ đang ngồi ủ rủ trước nhà,
những tấm chăn cũ cho những người vô hộ khẩu
ngủ lây lất bên hè, những chai dầu xanh, những viên
thuốc cảm cho những gương mặt xanh xao, những
hình hài ốm yếu . Tôi học được gì từ những
thoáng mừng vui trong những đôi mắt thâm quầng
buồn bã đó? Tôi học được gì từ những lời cám
ơn rối rít? Có phải chăng tôi học được tình đồng
bào, tôi học được tình người, tôi học được tình
yêu quê hương, ôi đất nước tôi đói khổ đã quá
nhiều .

Đôi tay gầy guộc của Mẹ đã đan cho tôi những
chiếc áo len ấm áp. Tôi muốn dùng đôi bàn tay và trí
óc của mình để đan cho quê hương tôi những
chiếc áo tuyệt vời nhất. Tôi muốn xóa lấp đi những
hầm hố bom đạn, đan những nhà giam, những ngục
tối thành những trường học khang trang, đan những
hàng cây bóng mát, những vườn hoa thay cho rào kẽm
hầm chông, đan lên quê hương mình những cánh
đồng lúa vàng bát ngát, đan nụ cười lên đôi môi
những em bé thay cho đôi mắt lõm sâu vì đói lã. Tôi
muốn đan những ánh mắt vui tươi thay cho những
giọt lệ, những nét mặt khổ đau . Tôi muốn đan
những tiếng hát câu hò thay cho những tiếng khóc oán
than, những phấn trắng bảng đen thay cho những bức
tường loang lỗ máu, những đóa hoa thay cho cùm xích
Tôi muốn đan những tập vở cho các em nhỏ đến
trường, những bát cơm đầy cho mọi người, những
con đường thẳng tắp, những cây cầu, những
thuyền bè, những làn gió mát, những đêm ngũ yên
lành, những ngôi nhà xinh xắn khang trang. Tôi muốn
đan một chiếc áo tự do dân chủ cho quê hương tôi
để thay thế sự độc tài, đàn áp của Cộng Sản,
đan cái tình dân tộc thiêng liêng thay cho cái chũ nghĩa
ngoại lai độc hại, đan những câu kinh lời nguyện thay
cho những lời hứa hẹn vu vơ, những câu mê hoặc
mỵ dân, những lời gian dối điêu ngoa .

Tôi nhớ tôi vẫn chưa khi nào tôi nói với Mẹ tôi rằng
tôi rất thương Mẹ. Tôi vẫn chưa nói với Mẹ tôi rằng
chiếc áo len Mẹ đan cũ kỹ màu nâu đó tôi vẫn còn
cất giử. Tôi vẫn chưa nói với Mẹ tôi rằng tôi đã
bận chiếc áo đó trong những ngày tuyết lạnh bên
đây . Tôi vẫn chưa nói với Mẹ tôi rằng trường học
đã dạy tôi thành tài nhưng tình thương của Mẹ đã
dạy tôi thành người . Tôi vẫn chưa nói với Mẹ tôi
rằng tôi rất xót dạ khi thấy tóc của Mẹ giờ đã bạc
phơ . Tôi vẫn chưa nói với Mẹ tôi rồi sẽ có một
ngày khi quê hương mình không còn thống trị bởi
lủ sài lang thì tôi sẽ về, sẽ đưa Mẹ tôi viếng mộ
Ngoại, sẽ kể cho Mẹ nghe cuộc đời con của Mẹ.

Tối hôm đó, tôi cởi chiếc áo len và đưa cho vợ tôi
để bỏ vào đám đồ gửi đi . Chiếc áo đối với
tôi thật đáng quí nhưng nó thật sự quí hơn khi nó
được dùng để giúp người trong cơn lạnh. Lòng tôi
miên man nghĩ rồi thì sẽ có một người có chiếc áo
ấm nhưng còn triệu triệu người khác thì sao ?


 «  view previous novel view next novel »

 People Also View
Tống Duy Tân ?1892
Cô Ba nào?
Như Mưa, Nắng?
Con của ai?
Trước Vòng Chung Kết
Chơi Với Thời Gian
Chuyến Tàu 16 giờ 50
Chuyến Tàu 16 Giờ 50
Tìm Sống
Hạ Trắng, mây Đông mưa Tây
Trích Tiên
Cua
Người Về Ngàn Phố
Trường Cũ
Trường Cũ
Trên Sông Truyền Hịch
Mùa Mưa In The Wet
Chuyện một đứa trẻ
Kẻ vắng mặt
Cõi Chết
Cõi Chết
Ðồi Fanta
Tao Loạn
Thư Gởi Ông Trời
Bức Tường
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Bong Bóng Lên Trời
Bong Bóng Lên Trời
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Chim phóng sinh
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Bướm Trắng
Đứa Con Đầu Lòng
tối ba mươi
Diễm Dương Trang
Diễm Dương Trang
Tiếng còi nhà máy
Huyền thoại biển
Huyền thoại biển
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Nỗi lòng
Một cánh hoa chìm
Mùa đông quạnh vắng
Hoàng kim ốc
Người con gái thần Rắn
Trời phật công bình
Tù và tù
Con quay
Chơi Với Thời Gian