|
Gián điệp Trần Cừ và chú Xã Mai . Tên nó là Dũng .Mẹ nó mất rồi hay tái giá , cũng chả ai biết nữa . Nó ở với bà cô . Bà này giàu có lắm .Bà nuôi nó , cho nó ăn học . Nó học với tôi , lớp đệ thất tại một tư thục , niên khoá 1957 . Nó học chăm chỉ . Có lẽ không thông minh lắm đâu . Tôi không chắc lắm . Nhưng lúc nào cũng đứng đầu lớp .Dù được nghe tên mình là học sinh giỏi được tuyên dương , nó cũng chỉ nháy mắt nhiều hơn lên một chút , nhếch miệng cười . . . thật buồn . Nụ cười tắt ngay .Dáng nó hơi cao , so với các bạn đồng tuổi . Da nó lại đen sậm . Tôi chú ý đến màu da cuả nó hơi nhiều . Bà cô nó thì nước da trắng , trắng lắm. Giàu có và sang trọng .Trò Dũng vẫn đi học với chiếc quần đùi , và cái áo cánh vải thô , nhuộm đen . Áo quần màu đen học sinh ở nhà quê cũng không còn phải dùng nhiều nữa . Rồi tôi đi họccho xong Đại học . Nó học lên đệ tứ ở một trừờng công lập . Nótrúng tuyển vào trường công từ năm đệ ngũ .Nó bảo là nhờ nó đã được với tôi,mới biết ham học cho giỏi . . .được như thầy . Gặp lại nó , thấy nó đã sáng suảhơn , dạn dĩ hơn tôi bèn tìm cách giới thiệu nó ăn ở tại nhà một ông bạn , làm "thầy kèm" . Ông này giàu có , nhưng lũ con hư quá , không chịu chăm học . --- Cám ơn anh quá . Nhờ thằng Dũng. .. mà sắp con cuả tôi sau này chắc nên được . Vài ba năm sau đó nưã , ông bạn giàu có cuả tôi bảo thế . Tôi hỏi : --- Anh biết thằng Dũng , nó là con ai không ? --- . . . anh bảo nó là học trò cũ cuả anh . Biết vậy thôi , chả đủ lắm sao . . . --- Nó là con cuả. . .tên Gián Điệp Trần Cừđấy . Nghe thế, hai vợ chồng người bạn lấy làm lạ . Nhưng lại xuýt xoa hơn , thương mến nó hơn . Có một lúc , về sau khá lâu, tôi hỏi vì sao mà anh chị giúp đỡ nó một cách khác thường như thế . Chị bảo : --- Nó mồ côi mồ cút . . . ham học . . . Anh bảo : --- . . . kẻ thù cuả kẻ thù ta . . . thì là bạn ta . . . Tôi hiểu cái cách nói cuảông bạn môt thời nức tiếng là " Thằng Giặc Đại lộc "này Cái thời mà tôi còn bé .Thời có vụ. . .Gián Điệp Trần Cừ . Trần Cừ bị xử bắn . Tại toà án , tại Pháp trường , Trần Cừ vẫn hiên ngang vẫn hùng biện.Ông từng hoạt độngcách mạng, từng vào tù ra tội.Ông là Chủ nhiệm Việt minh , tỉnh . . . Nghe kể về những người như thế , tôi thíchhọ hơn là gì hết . Một hôm , đang ngồi ăn , nhìn ra cửa tôi thấy một gã thanh niên gầy gò , đội chiếc mủ "nghiã quân"đi xiêu vẹo vào nhà . Hắn dến đứng trước cửatrước . Và đứ' ng mãi ở đấy . Tôi bỏ đuã để ra mời anh ta vào nhà . Y lấy mủ xuống . Cúi đầu chào . Anh nói lẩm bẩm những lời chào . Tôi không nghe rõ . --- Ồ ! . . .Dũng ! Vào đây !Vào đây ! Tôi diu nó vào . Bảo ngồi xuống ghế . Rồi tôi trở lại bàn ăn ở trong nhà : --- . . .mẹ và mấy cháu ăn cơm tiếp tục . Con đangcó khách. . . Lát nữa , con sẽ ăn tiếp . Con cũng no rồi . . . Một đưá cháu tôi đưng dậy đi pha trà , để tôi mời khách . --- Cháu làm hai ly nước . . . uống cho mát . Trời nóng . . . Suốt buổi chiều hôm đó , hai thầy trò nói chuyện với nhau . Không được nhiều , nhưng tôi đã biết đại khái là nó thôi họcmột vài năm nay .Nó đang đi nghiã quân xã . Xã mất an ninh, nó chạy tản cư ra tỉnh .Người ta lãnh lương thay cho nó .Mỗi tháng nó chỉphải về ký sổ lương . Người chỉ huy , người phát lưng dặt cho nó biệt hiệu Dũng Trần Cừ . Tôi mượn quần áo cuả một đứa cháu , và nhủ nó vào buồng tắm mà tắm cho mát .Rồi sẽ ăn cơm , ở chơi với thầy . Tôi nhìn thấy nước mắt trong tròng mắt mó . Đôi mắt đục ngầu.Cái màu vàng cuả nước mật ,pha sắc đỏ cuả máu . . . Nó đứng dậy vái chào và đi xà lui ra phía cửa như sợ sệt tôi . . . Nó đã uống xong ly nước đá lạnh , có chanh và đường . --- Dũng . . . đừng có ngại . Bữa nào khác ghé chơi . . . Tôi dúi vào tay nó tí tiền . Nó nhận và tiếp tục đi lui , đi lùi . . . xara . Tôi quay vào nhà . Mẹ tôi hỏi : --- cái trò nào đó vậy con ? --- Nó là . . . cháu cuả ông Cữu Cựu . . . hồi còn nhỏ , nó là học trò cuả con . --- Hình như . . . có bịnh gì hả con ? --- Con . . .chắc là nó có bịnh . Hồi nó còn nhỏ , nó khác hẳn vớinó bây giờ . . . Cha nó , chắc cũng như cậu . . . ở nhà . Hồi đó . . . --- . ..vậy sao ? --- Cha nó đi ở tù cho đã đời rồi về , rồi đi an trí . . . Hồi năm Việt minh khởi nghiã lênlàm lớn . Bị xử án . . . Bị xử tử hình . . . Mẹ nhớ không ? --- Mẹ nhớ . Những lần sau ,Dũng lại đến .Thường lại nhằm lúc tôi không có nhà Mẹ tôi cho ăn , cho uống , biểu nó tắm rửa . . ." kẻo thầy về , thầy ngầy " . Nó nghe răm rắp . --- Mẹ bắt chước ông ngoại . Mẹ nghe nó nói , nó sợ thầy . Tôi nói đùa với bà : --- Con hay nghe mẹ nói "phù thủy sái âm binh " . Con làm cho nó sợ , Để "hễ con biểu ,thì nó nghe" --- làm vậy không nên . Mẹ nghe ông ngoại nói vậy . . . Thằng Dũngtươi tỉnh hẳn ra . Nó hay ngồi ngó vào cái tủ sách cuả tôi . Nó biết nói chuyện . Mẹ tôi cho tôi biết như vậy .Nhưng sau đó , không thấy nó đâu nữa .Hỏi thăm , có người bảo hình như mấy ông trên núi xuống về xã nó , bắt nó đi . Thấy trong mình có "giấy tờ nghiã quân", nên bắn bỏ . Nhưng quận chưa cho lãnh tiền tuất .Lương nghiã quân ( cuả nó) , người ta vẫn nhận đều đều . Khoản sau năm 1978 . . . Nhằm lúc vôcông rồi nghề ,tôi thường dạo chơi ở một con đường có bày bán đồ sành sứ , đồ xưa gần chợ Bến thành . Từ bên này đường , nhìn qua bên kia , thấy cái nhà lầu nhiều tầng . Tầng dưới chất đầy những tủ gương , ghế đẩu gỗ tạp . Một ông già . . . đội nón cối đang đi thu các ghế gỗ đem vào nhà .Tôi nhớ mang máng như có người bảo một nhà cách mạng lão thành , nguời làng tôi về Nam , đang ở . . . gần đâu đây . Sau một lúc quan sáthình vóc tóc da cuả ông già ấy , tôi vẫn không tin vào trí nhớ cuả mình sau những ba mươi năm lưu lạc . Bỗng tôi như chợt nhớ ra điều gì đó , tôi gọi thử : --- Chú Xã . . . Ông ta vẫn không chú ý . --- Chú xã . . . Mai. . . Ông chợt đứng lại , như có chú ý . Tôi băng qua đường và chào hỏi , ra mắt , và xưng xuất một lý lịch trích ngang , một lý lich trích dọc . Ông nhận ra tôi là con cháu nhà ai , là bạn học cuả các con ông hôi còn học lớp Năm lớp Tư, rồi lớp Ba , lớp Nhì . --- Hồi chú bị Lính Tây về . . . dẫn đi , cháu có thấy . . . Hồi chú làm Chủ tịch xã , thì Ông Tám Hồ làm Chủ nhiệm . Cháu biết . Hồi có bà Lan Đen về tản cư . . . cháu ở trọ gần đó , ngày nào cháu cũng thấy chú đi xe đạp ghé ngang . . . uống nước . --- Lâu quá , qua.. . quên . --- Chú ở đây từ bao lâu nay rồi ? Cái nhà này . . . coi bộ tiện ( lợi ). . . --- Anh em ở trên Thành uỷ . . . bố trí . Qua nghỉ hưu mấy chục năm nay rồi . --- cháu hiện nay công tác ở Hội Trí , bên Mặt trận . . . Thành . Tôi nói dối với mấy ông ngoài Bắc về , gần thành tinh . Ông khen tôi có trí nhớ tốt . Không giống như ông bây giờ . Qua câu chuyện , tôi biết rằng ông đang sống với lương hưu và một bà vợ trẻ . Ông cho thuê chỗ ngồi , cho thuê ghế gỗ tạp , cho thuê cái tầng trệt . .. cho anh chị em . . .có nhu cầu gủi hàng , gửi tủ . Người không bóc lột người nữa . Chỉ bóc lột cái . . . thăng dư giá trị . Tôi hầu chuyện chú Xã Mai một cách trơn tru thân mật như người nhà người làng . Ông cho tôi biết "các em , giờ thì là Kỷ sư ,là bác sĩ , là phó tiến sĩ "và đều công tác ở Sài gòn , có nhà cửa và có cả ô tô con . Tôi hỏi : --- Thưa chú ,ai là người truyền bá việc chống Pháp ở làng mình sớm nhất . --- Ông Học Tiên . . . Lúc bấy giờ chú Sĩ Hai , là lớp học trò thi . Ví qua , chỉlà lớp đàn em . Ông Học Tiên , còn lớn tuổi hơn ông nội tôi . --- Không biết chừng đâu . ..chú thuộc lớp vớiÔng Trần Cừ . --- Anh Cừ có lớn hơn . Sao cháu biết anh Cừ . --- Cháu làm sao biết được . Hồi đó cháu còn làcon nít . .. mà chú .Chỉ nghe nói . --- Hồi đó anh Trần Cừ , Trương quang Trọng , Trần nam Trung ( bây giờ) . . . có ở Kontum với chú( khoản 1940 ) --- Cháu không hiểu vìsao về sau này( 1947). .. có vụ Gián Điệp Trần Cừ . --- . . . cũng không nên nhắc lại làm gì chuyện đáng buồn đó . Ra ngoài Bắc . . . . anh em ngồi lại kiểm điểm . . . thấy sai lầm . --- Sai lầm .. .là sai lầm vì sao vậy chú . --- lúc . . .ở Kontum , khi tụi Nhật qua , tụi Tây lép vế , chi bộ ( trong tù) thảo luận tình hình . Anh Cừ bảo Tổ chức (Đảng)nênLiên minh với Nhật mà đánh Pháp . Sai với chủ trương cuả Trung ương . Vì vậy anh em . . . sau này kết án anh Cừ là . . . . Tả khuynh , thân Nhật. . . Tôi biết là nên dừng tại đây , đợi một lúc khác sẽ hỏi vì sao mà Ông Cừ đang là Chủ nhiệm ( như Bí thư ) ,lại bị kết tội Gián diệp cho Nhật , lúc mà không còn bóng thằng quân thù Phát xít Nhật trên quê hương . . . Tôi định kể chuyện về thằng Dũng, cho chú xã nghe . --- Nó cư đi xà lui . Nó sợ có người ở sau lưng định giết nó .Nó cứ đi xà lui . Mỗi ngày một còm cõi . Rồi cuối cùng nó cũng bị bắt , bị giết . . . Nó là con cuả Trần Cừ . Nhưng tôi thấy nên dừng ở đó . Trên đường về nhà , tôi ngẫm nghĩ đến một câu đọc thấy trong sách Tây: Bất cứ một cuộc Cách mạng nào cũng có hai hạng người . Một hạng . . . làm Các Mạng . Một hạng khác lơi dụng cuộc cách mạng đó . Dũng Trần Cừ ,nó ở giữa . Chú xã Mai , . . . biết làm cách mạng hơn cả Ông Trần Cừ . .
|