Home | Business | Lyric | Novel | Poem | Recipe | Singer | Video | Member | Favorite | Blog | Shop | QnA | Page | Storage | Invite

 Details:

  You're here » Home : G : Gạp Nguòi Gai Dẹp
Gặp người gái đẹp - Tc Gi? : Trần Quang Nghiệp
? Email to friends
Views: 256 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »


Helps stop hair loss
Deep cleans follicles
Controls itching and dandruff
Leaves hair soft and silky


Giúp chặn đứng rụng tóc
Sạch gàu, Hết ngứa
Có được mái tóc mượt mà óng ả



Rejuvenate Dry, Cracked And Scaly Skin, Relieves Itching, Burning And Foot Odor.

Làm mềm da chân bị khô, Nức nẻ
Giúp trị nấm ,Tẩy trùng diệt vi khuẩn. Nguyên nhân dẩn đến ngứa và bị hôi chân

Trừ mấy ông già răng long tóc bạc, lưng mõi gối dùn chớ mấy anh em trai tơ nhõ nhõ thì không có cái gì là qua con mắt của mấy ảnh được. Con mắt của mấy ảnh dẩu mang kiến đen, dầu mang kiến hay là không mang kiến chi nữa thì cũng là lợi hại lắm các chị à, cũng là thần tình lắm các cô ơi!

Nói thì nói chớ con mắt của mấy anh trai làm sao các chị còn dư hiểu hơn tôi nhiều.

Thấy Mười Trương còn trai trẻ, cặp con mắt của thầy thần tình lợi hại làm thế nào không rỏ mà một chút màu gì xanh xanh hay đỏ đỏ là không qua được. Cặp con mắt của thầy ngó ngay vào cặp con mắt nào khác thì cặp con mắt ấy phải xụ mí xuống tức thời. Thế mà có một lần kia, cặp con mắt của thầy không còn được thần tình lợi hại được nữa.

Các chị muốn biết hảy lắng nghe tôi thuật lại chuyện này:

Một bữa, thầy Mười Trương ngồi một mình trong nhà hàng uống rượu. Bữa ấy nhằm bữa thứ bảy, thầy mang vào một bộ đồ tốt nhất của thầy. Thầy uống rượu và đưa cặp mắt ra ngoài đường nhìn xem tất cả cái màu xanh xanh đỏ đỏ ngang trước lộ. Một cái màu xanh xanh lông két vừa ló mình ra khõi góc đường xa xa kia thì thầy càng ngó nữa. Đi tới gần, thầy ngó cái màu xanh xanh ấy một cái thì cái màu xanh xanh ấy cũng ngó thầy. Một lần, hai lần như vậy rồi thì cái mầu xanh xanh ấy vùng đi ngay vào nhà hàng, trước mặt thầy. Phen này thầy cũng có hơi khiếp một chút vì cái màu xanh xanh này sao bạo gan quá.

Cái màu xanh xanh cúi đầu chào thầy rồi thỏ thẻ tiếng oanh rằng:

- Xin lổi thầy, cho tôi hõi thăm một chuyện.

Thầy Mười Trương đứng dậy đáp lại một cách rất có lễ phép như vầy:

- Cô hỏi chuyện chi...? Tôi xin sẵn lòng hồi đáp.

- Dạ, thầy có phải là Bùi Thế Ngươn làm ở nhà báo Định Tường chăng?

Thầy Mười Trương làm thinh suy nghĩ: Bùi Thế Ngươn là tay viết báo có danh mà cái màu xanh xanh này kiếm hỏi làm gì? Hay là mộ tài viết báo? Hay là tình cũ nghỉa xưa mà hôm nay chẳng còn nhớ mặt rỏ ràng? Người ta lầm mình là Bùi Thế Ngươn âu là mình cũng làm bướng nhận càn thữ coi, hoạ may có hưởng đặng chút ít hương phấn gì chăng.

Nghỉ vậy thầy mĩn cười rồi mời cô ngồi xuống. Cái màu xanh xanh kia không chịu ngồi mà rồi lại nói rằng:

- Thầy có phải là Bùi Thế Ngươn hay không? Nếu không thì xin cho tôi tạ lỗi.

- Phải! Phải! Bùi Thế Ngươn là tôi.. Tôi là Bùi Thế Ngươn... Tôi viết báo Định Tường. Tôi là...

Nếu để cho thầy Mười Trương nói thì tưởng cho thầy nói hết một đêm thứ bảy ấy cũng là chưa rồi cái câu trên đây. Nhưng vậy cái màu xanh xanh không để cho thầy nói thong thã. Sẵng cây dù trong tay, cái màu xanh xanh ấy đập thầy loạn đã... Thầy đưa đầu củng đập, thầy đưa lưng củng đập, chỗ nào củng đập, chỗ nào không chừa. Đập thôi, thầy Mười Trương văng két xù đầu, bàu nhàu quần áo.

May cho thầy là thầy nắm được cây dù chớ bằng không thì tới bây giờ đây, nếu các chị các cô mà lại nhà hàng Quảng Hạp ở đường Espaque thì cũng thấy thầy còn đương bị đập.

Thầy nắm được cây dù, thở một hồi rồi mở miệng hõi rằng:

- Tôi với cô không quen biết, chẳng oán chẳng thù cớ sao cô lại đánh tôi làm vậy?

Người ta xúm lại xung quanh đen nghẹt, coi thấy bộ tướng của thầy cũng phải tức cười. Cái màu xanh xanh ấy điểm mặt thầy mà trả lời:

- Sao lại không quen không biết, sao lại chẳng oán chẳng thù, thầy là Bùi Thế Ngươn, tôi là Trà Hương Nữ... trọn mấy bài báo thầy công kích tôi một cách khã ố, thầy nói toàn là những chuyện không thiệt mà có thể hại cho danh dự của tôi. Thầy ỷ có ngòi bút sắt mà tưởng rằng tôi chẳng có cán dù cây hay sao?

Người ta đứng xung quanh đồng cười rộ, cái ngòi bút sắt của thầy (người ta vẩn tưởng thầy là Bùi Thế Ngươn) thể nào không rõ chớ cái cán dù cây của cái màu xanh xanh là lợi hại chẳng vừa.

Bây giờ thầy mới hiểu tại mình nhận bướng nên người ta mới đánh lầm. Bụng làm dạ chịu, lượm kết xẻn lẻn lên xe kéo mà về, không nói gì được một tiếng.

Lên xe cũng còn thở dốc, thầm nghĩ công việc tại mình, cũng ngở là mượn lấy danh thơm của người đễ hưởng chút phấn hương, chẳng dè lại phải mang nhục giùm thằng cha viết báo.

Một lần như vậy, sau khá nên chừa.

Công Luận báo, số 2126,
ngày 25-7-1931

 «  view previous novel view next novel »

 People Also View
Cô Ba nào?
Tống Duy Tân ?1892
Như Mưa, Nắng?
Con của ai?
Khóc Nữa Ði Sớm Mai
Mùa Mưa In The Wet
nước, ba ông
cơn giông
Tiếng còi nhà máy
Cuộc Sống Lang Thang Của Anh Em Nhà Nhê...
Huyền thoại biển
Nỗi lòng
Không hát!
Đưa Đò
Đoàn Thượng
Tình Ca Giáo Viên Miền Núi
Chuyến Tàu 16 giờ 50
Chuyến Tàu 16 giờ 50
Chuyến Tàu 16 giờ 50
Chuyến Tàu 16 Giờ 50
Chuyến Tàu 16 Giờ 50
Chuyến Tàu 16 Giờ 50
Tìm Trầm
Những gì tôi biết về bố tôi
Bóng Múa
Cái Hôn Của Tử Thần
Cái Hôn Của Tử Thần
Trường Cũ
Trường Cũ
Trường Cũ
Cơ Hội Của Chúa
Trên Sông Truyền Hịch
Khóc Nữa Ði Sớm Mai
Kho Vàng Sầm Sơn
Mùa Nước Lũ
Một Mình Giữa Ðại Dương
Một Mình Giữa Ðại Dương
Thầy Tăng Mở Nước
Chuyện một đứa trẻ
Nơi Đồng Hoa Bluebonnet
Bước Khẽ Tới Người Thương
Kẻ vắng mặt
Kẻ vắng mặt
Nhân Sâm
Cô Ðào Giết Giặc
Trộm Gặp Trộm
Ðiển Hay Tích Lạ
Mơ Thành Người Quang Trung
Cơn bão qua đi
Những người thích đùa
Hậu Liêu Trai Hòa Bang Ngạch
Đọc và Suy Nghĩ Chicken Soup
Đọc và Suy Nghĩ Chicken Soup
Đọc và Suy Nghĩ Chicken Soup
Đọc và Suy Nghĩ Chicken Soup
Đọc và Suy Nghĩ Chicken Soup
Ðồi Fanta
Từ ngày mẹ chết
Tao Loạn
Tao Loạn
Tao Loạn
Tao Loạn
Tao Loạn
Tao Loạn
Tóc Tiên
Một buổi chiều tháng sáu
Thư Gởi Ông Trời
Mưa bay vào cửa lớp
Mưa bay vào cửa lớp
Thứ Ba Học Trò