Home | Business | Lyric | Novel | Poem | Recipe | Singer | Video | Member | Favorite | Blog | Shop | QnA | Page | Storage | Invite

 Details:

  You're here » Home : H : Ha Do
Hạ Đỏ - Tc Gi? : Nguyễn Nhật Ánh
- 16
? Email to friends
Views: 138 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »


Helps stop hair loss
Deep cleans follicles
Controls itching and dandruff
Leaves hair soft and silky


Giúp chặn đứng rụng tóc
Sạch gàu, Hết ngứa
Có được mái tóc mượt mà óng ả



Rejuvenate Dry, Cracked And Scaly Skin, Relieves Itching, Burning And Foot Odor.

Làm mềm da chân bị khô, Nức nẻ
Giúp trị nấm ,Tẩy trùng diệt vi khuẩn. Nguyên nhân dẩn đến ngứa và bị hôi chân

Chương 16: Hạ Đỏ
Tôi gặp lại Út Thêm vào sáng hôm sau .
Ăn cơm sáng xong, chờ cho Nhạn và Dế đi ra đồng, tôi liền tót ra trước cổng nhà ông Hai Đởm, tha thẩn dạo tới dạo lui . Tôi vừa ngóng về phía cầu tre trông chừng Út Thêm, vừa lấm lét nhìn quanh, sợ anh Thoảng hoặc thằng Thể thình lình bắt gặp.
Một lát sau, Út Thêm xách giỏ đi ngang. Hôm nay không có thúng thóc đội trên đầu, trông nó duyên dáng và mềm mại hơn. Nhác thấy tôi, nó mỉm cười hỏi ngay:
- Xoài của Út đâu ?
Trời đất, sáng sớm gặp tôi, nó không thèm chào hỏi mà nhắc ngay đến chuyện ăn uống! Con nhỏ này ... tham ăn dễ sợ! Tôi than thầm trong bụng và bối rối xòe tay ra:
- Đâu có đây! Tôi cất trong nhà. Lát nữa, đợi Út Thêm đi chợ về, tôi mới đưa .
Út Thêm không nói gì. Nó cười với tôi thêm một cái nữa và tiếp tục... đi thẳng.
Tôi đứng nhìn theo Út Thêm một hồi lâu . Cho đến khi nó rẽ ngoặt sau một khúc quanh, tôi mới lững thững bỏ vào nhà.
Tôi lục chồng tập của Nhạn, xé một tờ giấy và nắn nót viết một dòng chữ to tướng "Hôm nào tôi ghé nhà Út Thêm chơi nghen!" Xong, tôi gấp tờ giấy lại bỏ vào túi áo . Rồi tôi trèo lên đầu tủ, lấy trái xoài giấu trên đó, cho vào túi quần. Trước khi đến chỗ hẹn, tôi còn đi vòng ra sau bếp, rút cái cần câu Nhạn nhét trên mái lá, cầm theo .
Trang bị đâu đó xong xuôi, tôi thả bộ xuống cầu tre . Ngồi bên chân cầu, tôi ngoan ngoãn đóng vai Lã Vọng. Xưa, ông Lã Vọng câu cá bằng lưỡi câu thẳng đuột. Nay tôi câu cá chẳng có lấy một con giun. Nhưng tôi khác ông. Ông chờ sự nghiệp. Còn tôi, tôi đợi ... tình yêu .
Tình yêu đi chợ đến trưa trờ trưa trật. Mặt trời gần đứng bóng, nó mới đủnh đỉnh về ngang.
So với lần trước, lần này tôi đã bớt đần độn hơn. Vừa thấy bóng Út Thêm từ xa, tôi đã đứng bật ngay dậy, miệng cười toe toét.
Út Thêm thong thả tiến lại . Nó nhìn cái cần câu đang vung vẩy trên tay tôi, mỉm cười:
- Anh đang câu cá hả ?
- Ừ.
- Câu được mấy con rồi ?
- Chẳng được con nào hết.
- Chẳng được con nào ? - Út Thêm tròn mắt.
Tôi gật đầu và vung cần trúc lên. Tôi đưa qua đưa lại cái lưỡi câu sáng loáng trước đôi mắt mở to của nó, hắng giọng nói:
- Tôi đâu có móc mồi .
- Không móc mồi làm sao câu cá được? - Giọng Út Thêm kinh ngạc.
Tôi cười:
- Tôi đâu có câu cá.
Tôi nói thật nhưng Út Thêm coi bộ không tin. Nó tưởng tôi thích giễu hề. Vì vậy, nó cười:
- Anh chỉ đùa!
Tôi liếm môi:
- Tôi nói thật mà. Tôi chỉ giả bộ câu cá thôi . Tôi ngồi đây chính là để... đợi Út Thêm.
Những tiếng cuối cùng, tôi nói một cách khó khăn. Dường như nỗi xúc động đã khiến tôi đánh mất tự nhiên. Nhưng Út Thêm chẳng để ý đến vẻ lúng túng của tôi . Đối với nó, thế giới chẳng có gì thay đổi sau câu nói "tình tứ" của tôi . Hẳn nó xem việc tôi ngồi đợi nó ở chân cầu hay thằng Dư ngồi đợi nó ở nhà cũng chẳng khác gì nhau . Nó reo lên một cách hồn nhiên:
- A, anh đợi Út để đưa xoài phải không?
Út Thêm làm tôi buồn quá chừng. Tôi uể oải móc trái xoài trong túi quần ra đưa cho nó:
- Nè!
Út Thêm cầm lấy trái xoài . Nó mân mê một hồi rồi bỏ vào giỏ:
- Thôi Út về nghen! Trưa rồi!
Giọng Út Thêm hờ hững. Nó từ giã tôi, cũng vội vã như những lần tôi từ giã nhỏ Thơm. Ý nghĩ đó khiến tôi ai oán:
- Trưa đâu mà trưa!
Út Thêm không buồn cãi nhau với tôi . Nó chỉ nói:
- Út phải về nấu cơm!
Lý do của Út Thêm chính đáng đến mức tôi không dám giở giọng nài nỉ. Tôi chỉ lẽo đẽo đi theo nó và chờ lúc nó không để ý, tôi nhanh tay móc tờ giấy trong túi áo ra tuồn vào chiếc giỏ trên tay nó.
Út Thêm chẳng hay biết gì. Nó vẫn vô tình rảo bước, không hay trái tim tôi đang nằm trong giỏ đồ chợ của nó, đang cựa quậy không ngừng giữa mớ rau, mớ cá tanh nồng.


 «  view previous novel view next novel »

 People Also View
Cô Ba nào?
Tống Duy Tân ?1892
Như Mưa, Nắng?
Con của ai?
Khóc Nữa Ði Sớm Mai
Mùa Mưa In The Wet
Tiếng còi nhà máy
Huyền thoại biển
Không hát!
Đưa Đò
Đoàn Thượng
Tình Ca Giáo Viên Miền Núi
Chuyến Tàu 16 giờ 50
Chuyến Tàu 16 giờ 50
Chuyến Tàu 16 Giờ 50
Chuyến Tàu 16 Giờ 50
Chuyến Tàu 16 Giờ 50
Những gì tôi biết về bố tôi
Bóng Múa
Cái Hôn Của Tử Thần
Cái Hôn Của Tử Thần
Trường Cũ
Cơ Hội Của Chúa
Trên Sông Truyền Hịch
Khóc Nữa Ði Sớm Mai
Mùa Nước Lũ
Một Mình Giữa Ðại Dương
Nơi Đồng Hoa Bluebonnet
Bước Khẽ Tới Người Thương
Kẻ vắng mặt
Kẻ vắng mặt
Nhân Sâm
Cô Ðào Giết Giặc
Trộm Gặp Trộm
Ðiển Hay Tích Lạ
Mơ Thành Người Quang Trung
Cơn bão qua đi
Những người thích đùa
Hậu Liêu Trai Hòa Bang Ngạch
Đọc và Suy Nghĩ Chicken Soup
Đọc và Suy Nghĩ Chicken Soup
Đọc và Suy Nghĩ Chicken Soup
Đọc và Suy Nghĩ Chicken Soup
Đọc và Suy Nghĩ Chicken Soup
Ðồi Fanta
Tao Loạn
Tao Loạn
Tao Loạn
Tao Loạn
Tao Loạn
Tao Loạn
Tóc Tiên
Thư Gởi Ông Trời
Mưa bay vào cửa lớp
Mưa bay vào cửa lớp
Thứ Ba Học Trò
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Thằng Quỷ Nhỏ
Thằng Quỷ Nhỏ
Thằng Quỷ Nhỏ
Bong Bóng Lên Trời
Bong Bóng Lên Trời
Bong Bóng Lên Trời
Bong Bóng Lên Trời
Một cái chết thong thả
Một cái chết thong thả
Một cái chết thong thả