|
Thì người rồi thế xa xăm Thì hết bao nhiêu mộng ước thầm Thì về thu nhỏ đời tôi lại Thì ngày trôi mãi cũng trăm năm
Có phải người là vạt nắng phai Để tôi thương lấy buổi cuối ngày Miên man hạnh phúc buồn ngắn ngủi Đêm đến âm thầm, bóng tối vây
Thì đến rồi đi cũng một lần Yêu là không nói tiếng ăn năn Đêm nay tôi với vầng trăng vỡ Nghe nỗi đơn côi chợt lớn dần
Có phải người là những cơn mưa Vẫn làm tôi khóc buổi cuối mùa Mà sao lòng vẫn hoài tha thiết Hứng giọt sầu huyễn hoặc đong đưa
Thì thôi như phiến đá chiều buông Rũ khép lòng ngoan giấn nỗi buồn Trái tim có lẽ hình giọt lệ Như sinh ra là để cô đơn
6/98
|