|
Kèm cho cả nhà học Đã có thày giáo riêng. Anh qua lại khuya sớm Chỉ vì: "Anh yêu em."
Nhà đông người vui nhộn Chẳng ai còn nhớ ra Nơi này anh có mặt Vì đâu? từ bao giờ?
Em là gái lớn nhất Mà chưa lớn bao nhiêu Cậu mợ so đôi tuổi Thì anh hơn em nhiều
Một Tết, hai, ba Tết, Thời gian như rượu say Tình yêu như mật ngọt Thấm bao giờ không hay...
Bài toán khó, em hỏi, Trêu cợt, anh lắc đầu: "Em hỏi thày giáo chứ; Anh biết làm toán đâu!"
Em giận không cười nữa: "Thôi thế anh về đi!" - "Trời! anh về sao được, Bên ngoài đêm đã khuya!"
"Ờ nhỉ!" em hốt hoảng Trông ra phía hàng hiên... Mây trời như nín thở, Trăng hạ tuần vừa lên.
Bên này phía bàn học Anh không nhìn thấy trăng Nhưng mắt em vời vợi Chứa cả mấy cung Hằng.
Thẫn thờ anh đứng dậy Đến gần em, dỗ dành. Hiểu ý người trong cuộc Mây ngoài trời bay nhanh.
Trăng vơi mà vẫn tỏ, Giận nhau càng yêu thêm. Run rẩy, anh ngâm khẽ Rằng: Hăm-mốt nửa đêm!
Chuông đồng hồ phụ họa Thành bản nhạc Tình-si. Hai đứa lại ngồi học Nay mai rồi sắp thi.
Chẳng bài toán nào khó Hơn bài toán đôi ta: Nhân lên hay cộng lại Cho đêm dài mãi ra?
Sao không đêm bất tận? Để anh ngồi luôn đây Nhìn em và vuốt tóc Chờ môi dâng rượu đầy!
Anh đặt lại con số Em vẽ lại góc vuông... "Xong rồi!" Anh ném bút, Cười vui như điên cuồng.
"Này nhé, anh hăm-mốt; Em cũng tròn mười lăm. Chỉ có mỗi một cách: Từ đây duyên trăm năm."
"Trăm năm!" em hỏi lại; "Đêm dài đến thế sao?" Đồng hồ điểm hai tiếng Giữa hai bàn tay trao...
Giòng đời rót hạnh phúc, Bao nhiêu đêm ngồi kề Bấy nhiêu vòng khăng khít Buộc đôi hồn si mê.
Rất nhiều sớm chủ nhật Anh xuống phố lang thang Rồi đến chiều, đến tối Cũng không về "rừng hoang".
Ôi, khu rừng Bách-thảo, Quán trọ đời thư sinh, Hươu nai hoa cỏ đẹp Nhưng bằng đâu Quê Tình!
Những trưa hè nóng bức Cả nhà đều ngủ yên Phòng học mênh mang quá, Chỉ còn anh với em.
Những chiều đông rét mướt Cả nhà ngồi vây quanh Bàn ăn khói nghi ngút, Gần em vẫn có anh.
Những tối đi coi hát Cải-lương từ Nam ra, Hẹn hò nhau hai đứa Cùng đi với cả nhà.
Hà-nội sân khấu lớn Tuồng diễn "Bàng-quý-phi". Bao giọt lệ đa cảm, Lòng xuân tuổi dậy thì!
Hết lời anh khuyên giải Em vẫn chẳng nguôi cho Từ đây em hờn giận Nhiều hơn, làm anh lo.
Nhưng anh rất tin tưởng Nơi tình yêu nhiệm mầu. Lòng em càng lắng xuống Hình anh càng khắc sâu!
Gánh hát dời xứ Bắc Cơn khủng hoảng tan dần Chỉ còn một thiếu nữ Yêu anh chàng thi nhân!
Coi chàng hơn bạn thiết Coi chàng hơn anh trai Từ lúc còn thơ ấu Thoắt đã bốn năm rồi.
Chàng vẫn như chiếc bóng Qua lại bước êm ru. Thịt da nào gợn sóng Vang dội tên: Kiều-Thu!
Kiều-Thu ơi, thơ viết Trăm ngàn vần cho em Cũng chỉ là tiếng đập Từ sâu thẳm trái tim.
Cho đến ngày Tận-thế Tình ta như Buổiđdầu "Anh yêu em" ba chữ Cùng trời đất dài lâu.
[ Hà Nội 1938 ]
|