|
Tình chợt đắng, đêm chợt dài, thức trắng Men tình say, khi tỉnh rượu, mệt nhoài Yêu dấu cũ trôi theo niềm ảo vọng Người rùng mình tỉnh một giấc liêu trai.
Môi khô tái cách gì hong ấm lại, Mắt còn trong hay đỏ đục sông xưa? Hoa xuân thắm rướn cành cho ai hái Để dành ta riêng một chút hương thừa.
Đời đã khó, dày vò chi dĩ vãng Tâm còn xanh, hạnh phúc nở hoa hường? Tay khô máu siết nhụy-gai-đành-đoạn Bướm ong nào cam một giọt sương chung.
Mình tưởng sống... phải cần nhau để sống, Để dìu nhau xây hạnh phúc, tương lai. Mình tưởng mộng... môi hôn còn thắm mộng, Để thương nhau, mình thương mãi, thương hoài.
Nhưng mộng vỡ, tình ngon nên tình đắng Đời chợt buồn như thuở mới quen nhau Gói cho ai kỷ niệm làm quà tặng Cho một lần từ giã một niềm đau...
|