|
Tự nhiên xuân thở động nhành mai Tự nhiên em bước xuống trang đài Tự nhiên mây nhớ, xôn xao nhớ Rụng xuống hồn ai giấc thiên thai...
Tôi đến sớm, bù lần hẹn trễ Mây phủ vai người, tóc thả rơi Nắng buổi chiều mơn man phố thị Nắng đời mình... lạnh quá em ơi!
"Con thuyền nhỏ" chờ ai đỗ bến Sao chẳng chờ thêm một quãng đời Sao em không đến lần tôi đến Không giữ cho nhau một chỗ ngồi.
Tôi trót viết bài thơ Ảo Vọng Trót vô tình ước đoán tiên tri Hòn cuội rơi, mặt hồ khuấy động Những vòng dầu cháy bỏng cuồng si.
Làm sao em có thể thương tôi Khi nụ yêu xưa, nụ đầu đời Em đã trao đi, trao tất cả Cho một người (không phải là tôi)!
Tôi đến sớm bù lần hẹn trễ Đợi em, hay đợi một niềm đau Dù sớm nữa, mười lần hơn thế Chẳng bù được khúc trễ đời nhau.
Tôi viết thêm vầng thơ Ảo Vọng Lỡ chuyến tình em, muộn mất rồi Nên cuối cùng tôi đành vỡ mộng Và cuối cùng... tôi sẽ giết tôi!
|