|
Mùa đã sắp thu rồi, trăng ướt sương Nến bụi chiêm bao, nằm xa nhớ thương Hơi tiếng xưa, còn gió thơm canh trường Em Kiều Thu giờ, lầu ai phấn hương Ôi tóc xõa buông mây -- trầm, tuổi nguyệt tròn gương Mỏi mắt tương tư hoài, riêng đầu sông Tương Máu rụng cánh hoa lề phố cũ Tan tác thuở ân tình chớm nụ Trăng xế lan can -- ồ, vai kề yêu đương Nửa giấc cô miên -- này, bóng hoa động tường
Một phen tan vỡ miếu đường Ôi mây mùa thu, nguyệt mùa thu Dĩ vãng sầu cao vời vợi Tháng sáu mười hai rồi, em hỡi Kiều Thu
Ta đốt tâm hương mà phương trời gọi em Hồn phách khuya nay chừng gối chăn êm đềm Có gợn cảm thông nào, làn da tuyết trinh Nơi vết hôn xưa từng cháy men đa tình
Trăng sầu rung sáng rèm the Một chút kỳ hương ta gửi đó Hồn ta đã ta vào hơi gió Quanh quất mình em rồi, hồn em có nghe
Mười năm rụng ước phai thề Ôi hoa đầu tiên, mộng đầu tiên Lòng ấy sông bồi núi lở Tháng sáu mười hai rồi, em nhớ hay quên
Chớm thu ngày bước sang thuyền Lại đã mười hai tháng sáu Nghe mờ hận cũ hoa sen Ngút ánh trăng phơi ngoài giậu
Bốn hiên khuya tà nguyệt bạch lên sương Chiếc áo năm qua -- hừ, buổi mai tựu trường Vạt mỏng manh the -- này, ta quỳ dưới chân Đôi gót san hô còn vắng tin bụi trần
Tuổi thiêng rụng cánh thiên thần Ôi thôi -- còn chi, em là ai Giọt lệ chiều nay đẫm máu Gọi hồn em ngày-chưa-tháng-sáu mười-hai
Ta đã mất em rồi, Kiều Thu ngày xưa Hào quang đã phai rồi, tóc mun dòng thơ Đã hết tìm em, dù chỉ tìm trong mơ Thuở trước tinh anh mà thể phách bây giờ
Hãy tự hủy đêm nay vào dĩ vãng Xuất thần cho tận nhập với hư vô Lòng hết trần gian, đời thôi năm tháng Ôi Kiều Thu! Hồn em cũ ngây thơ
Ta sẽ gặp chính-em-mùa-thệ-ước Con đường Tận Thế trăng lu Vì ta vẫn là ta-thuở-trước Kiều Thu ơi hỡi Kiều Thu
|