|
01
đừng tặng nữa người ơi một nửa đất buồn vung vãi vụn bay
đừng tặng nữa con số chữ không đủ để trao tay thà đừng
duyên nhau không có gượng gì ép gì con chữ vào rọ
linh hồn con chữ sẽ khóc nước mắt nó sẽ là trong lòng kẻ nhận thà đừng nói gì cả
người ơi
02
người đứng giữa hát bài ca lòng cánh bướm cánh ong
vào rọ
giữa khoảng không kết màng nhện đôi con tim ngưng sao nhịp đập vô tình
người ở giữa nhịp nhàng lời ca vút lên cao khung trời không bóng gió
buông thả để rồi hụt hẫng vương mang
03
không đáng đâu đôi dòng chữ lời thơ bắn vào tim nụ cười rơi
linh hồn thơ đã chuyển hướng đôi cánh mềm phương trời trong chiếc lồng thời gian nhỏ bé hăm bốn khung
không đáng đâu lời kim chỉ vá may thà lặng im thà vô tư với niềm vui
hăm bốn giờ trong đôi tay nhỏ không đủ đâu đừng cắt xẻ vá may mẫu vụn rơi đôi dòng chữ
04
có lẽ tại rơi nên nỗi niềm dài trên con chữ chữ miên man
chữ tìm hóc tối chữ rưng rức thoang thoáng mây lam núi về chiều
có lẽ tại rơi nên nhơ nhớ vòng tay thân tình vòng tay êm
|