|
Chắc đời em ... từng có lúc là mây Buồn nhiều quá ... nên hóa thành mưa đó Có giọt lạnh lùng rơi làm ướt cỏ Thấm đất mềm ... giọt theo gió ... trêu anh
Em chỉ là hoa ... anh vẽ trong tranh Ðẹp rực rỡ nhưng mãi không là thật Thơ của em mang đầy hương và mật Là những gị em có để mà dâng
Không là tiên ... em ... cô gái dương trần Yêu cuộc sống bao lụy phiền thế tục Thương, hận, buồn, vui ... đủ đầy cảm xúc Trải lòng mình ca ngợi cả niềm đau
Em chỉ là em ... cô gái không giàu Em chỉ là em ... đời không kho báu Ðợi một nhà thơ, lau mi em ráo Ðể một lần được nói ... chỉ yêu ... "thơ"
|