|
Em đến thăm tôi một chiều mưa, Mập mờ trong màn nước lưa thưa, Bóng em thấp thoáng như hư ảnh, Ngỡ như em đến tự ngàn xưa.
Áo em mưa ướt, ướt lạnh lùng, Gió đùa tóc rối, rối lung tung, Mắt đẫm lệ buồn, buồn ngơ ngác, Môi hồng nhợt nhạt khẽ rung rung.
Tôi mở lòng ra đón em vào, Em tôi mới dại dột làm sao! Lặn lội làm chi trời mưa gió? Đầy đọa thân em, khổ chưa nào!
Em níu tay tôi rất ngẩn ngơ, Thật lâu vẫn chưa hết thẫn thờ. Đôi môi ngập ngừng rung rẩy mãi, Rồi nói như người đang ngủ mơ:
"Chiều nay mưa gió đổ tơi bời, Ngồi bên khung cửa ngắm mưa rơi, Em bỗng nghe đời cô quạnh lạ, Rồi buồn, rồi nhớ ... quá anh ơi!
Em chợt khao khát vòng tay anh Cho em một hạnh phúc yên lành. Anh ơi, ở bên em mãi nhé! Che chở đời em, vốn mong manh!"
Em ơi, tôi đã xúc động rồi! Em tôi, nhỏ bé quá, chao ôi! Chỉ vì một ngày nhiều mưa gió, Chẳng ngại đường xa đến tìm tôi.
Tôi ôm nhẹ lấy dáng em gầy, Em ngước nhìn tôi, mắt tròn ngây. Tôi bỗng nghe lòng xao xuyến quá! Tình yêu vừa bừng dậy đâu đây.
Đây cõi lòng tôi, trái tim tôi, Tôi xin dâng hiến để đền bồi. Tôi xin đốt lên làm ngọn lửa, Sưởi lòng em ấm nhé, em ơ!.
Sưởi cho đôi má em lại hồng, Cho màu mắt sáng lại xanh trong, Cho bờ môi em lại thấm đỏ, Cho mái tóc em lại bềnh bồng.
...
Ngoan ngoãn bên tôi một chiều mưa, Em ngồi nhìn qua lớp song thưa, Nụ cười tươi trên môi, trên mắt, Trái tình chúm chím khẽ đu đưa.
Môi em như hai cánh nhung mềm, Để tôi lịm chết, chết êm êm. Yêu thương bỗng dậy men ngây ngất, Tình nồng, em ạ, chợt nồng thêm.
...
Vai tôi em dựa một chiều mưa, Mộng về xao xác bờ mi thưa. Mơ gì thế nhỉ?Mà em bỗng Mỉm cười trong giấc ngủ say sưa.
Em đến thăm tôi một chiều mưa, ...
Hoài Châu, Aug 1991 to Sept 1993
|