|
bên kia lớp em ngồi hong sách vở tuổi mười lăm anh đâu thể nói gì em còn nhỏ, em chỉ là mắt biếc dấu trời xanh trong cửa sổ linh hồn anh đã lớn nhưng ngây ngô khờ dại đã mấy năm anh vẫn cứ chần chờ anh nhủ thầm em hãy còn rất nhỏ thôi anh về học thuộc sẵn bài thơ
em đã lớn, em khung trời xanh ngát anh bối rối đi lạc giữa rừng mây vẫn chưa nói, nên mỗi ngày chờ đợi ve cười anh chờ sung rụng xuống cây
anh yêu trước trở thành người đến muộn em theo chồng bỏ lớp bỏ một người chỉ để lại trong anh đôi mắt biếc tiễn em bằng bài thơ học thuộc rồi
22.06.2002
|