|
Trời Cố Đô cao vút Tuổi mười-lăm hai-mươi. Em là gái Hàng-Cân Hàng-Bút Thăng-bằng muôn nét thắm tươi. Anh là gã thư-sinh Rừng-Bách-Thảo Giữa cỏ cây muông thú gọi tên người. Tiếng bay xuống tận phố-phường đông đảo Chen cánh hoa xoan hoa gạo Rèm tơ ý nguyệt đầy vơi. Cân nào không rung chuyển? Bút nào không tơi-bời? Chim xanh qua lại muôn ngàn chuyến Bao nhiêu là ANH ƠI, EM ƠI... Gặp nhau lời vẫn nghẹn lời Đón đưa buổi học xa vời bước chân.
Hồ-Tây Bách-Thảo nức hương-lân Hàng-Bút Hồ-Gươm cũng rất gần Anh có mơ Em mộng gấm Đôi hồ soi đã tỏ mười phân. Lệ tương-tư lại bao lần Cả hai cùng gởi vào thân-phận hồ. Dịu hiền gương mặt Cố Đô Thoắt thôi gợn sóng điên rồ nhớ thương.
Trăng nhà ai tròn khuyết Thời-cơ gió nhiễu-nhương Hà-Nội thắt vòng đai tuế-nguyệt Em nghe sầu rối tơ vương. Trời Nam Định Thái-Bình rung sấm sét Anh lang-thang lòng đứt cỏ uyên-ương. Sừng-sững, dựng bức thành mây lửa dệt Xa cách hơn bao giờ hết Non Nùng cấm địa một phương. Vuốt đâu xuyên chiến-lũy? Cánh đâu vượt sa-trường? Tìm nhau trong khói men cuồng-túy. Nửa giấc mành Tương loạn sóng Tương. Quê tình hoang đảo mờ sương Chiêm-bao càng khổ chiếu giường phong-ba.
Hồ Kiếm Hồ Tây vẫn đậm đà. Quanh hồ đâu chẳng ấm hơi ca Riêng cầu Thê-Húc son thêm lợt Đê Cổ-Ngư thêm lạnh tiếng già. Em giai-nhân dẫu không già Anh thi-nhân dẫu không nhà càng thơ Nhưng thương cho mộng cùng mơ Gấm hoa đến thế ai ngờ nổi trôi.
Bến xưa vừa trở bước Sông núi đã chia rồi. Em ở lại sầu gương tủi lược Bồ-hòn kết đắng hoa môi. Anh ra đi, cánh phiêu-hồng trốn tuyết Hay cánh thiên-nga trốn vạc dầu sôi? Cũng có khác gì đâu; Trăng vẫn khuyết Đời vẫn gần thêm cửa huyệt Men chiều khói sớm đơn côi. Nắng nào không xao-xuyến? Mưa nào không bồi-hồi? Tiếng-kêu ném ngược đường kinh-tuyến Chỉ thấy vòng quanh trở lại thôi. Biết chăng? Còn khúc "Gọi đôi" Còn chìm Phượng ấy dành ngôi cho Hoàng.
Trái Đất rồi hôm nào vỡ toang Giữa muôn tia tím ánh hồng loang Thịt xương tro bụi không phân biệt Anh sẽ dìu em mắt mở choàng. Địa-Cầu quá nửa đi hoang Còn đây một mảnh sáng choang nụ cười Mơ hoa mộng gấm bừng tươi Một hành-tinh-mới, hai người-yêu-xưa.
[ Sài Đô 1967 ]
|