|
Hốt ức lục thất niên tiền sự(1) Nợ phong lưu chưa trả hương nguyền Ðến bây giờ gặp lại người quen Nỗi lưu lạc, sự ghét ghen là thế thế Thiếp tự thân khinh lang vị khí(2) Thần tuy trọng tội đế do liên(3) Can chi mà tủi phận hờn duyên Ðể son phấn đàn em sau khúc khích Ý trung nhân chí khả tình tương bạch(4) Thôi bút nghiên, sênh phách cũng đều sai Trông nhau nói nói cười cười.
1-Chợt nhớ chuyện sáu bảy năm trước 2-Thân em dù khinh chàng chưa nỡ bỏ 3-Tội thần tuy nặng vua vẫn còn thương 4-Với người thương, tình thực có thể bày tỏ
|