|
Chiều chiều khi nắng tàn phai, Tôi thường hay thấy có hai cụ gìa. Hẹn nhau đi dạo quanh nhà, Hoặc cùng trò chuyện, uống trà, ngâm thơ. Có hôm cao thấp tranh cờ, Có hôm lặng lẽ ngồi chờ đêm buông. Dẫu cho vui, dẫu cho buồn, Tình thân hai cụ, luôn luôn đậm đà... Một hôm lúc bóng xế tà, Nắng chiều Thu đã phôi pha mấy phần. Ngẩn ngơ ở cuối góc sân, Một cụ già đứng thất thần thật lâu. Và trên đôi khoé mắt sâu, Dường như có mấy giọt sầu chưa tan. Bạn già sức kiệt hơi tàn, Đã đành rời bỏ dương gian về trời. Thói đời mai mỉa chao ôi ! Bạc đầu còn phải khóc người cố tri !!! Cụ già chẳng nói năng chi, Chỉ âm thầm khẽ quay đi...thở dài... Thế rồi mỗi lúc chiều phai, Tôi không còn thấy nữa hai cụ già.
|