Gọi tên em trần thị hà thân Sông thơ ấu còn không hỡi hạnh Từ xa xôi đã bao lần lạnh Bao lần chùng lòng Đà Nẵng bỏ đi Hôm nay đời nhau có khúc sầu bi Có khúc thầm thì của ngày ở biển Khi nhớ điên em hiền như trăng sáng Tận hiên xa tình tận đến nơi này Anh gọi em trần thị hà thân Sông một nhánh của ngày tuyệt vọng Sông nhẫn nhục những trầm ngâm sóng Sông âm thầm em nhớ anh không