" Lò cừ nung nấu sự đời Bức tranh vân cẩu vẽ người tang thương " *
Giết xuân xanh giữa vô thường Xoay đầu hỏi lại con đường đã qua Nhớ không biển lạnh trăng ngà Phía sau cố quận chỉ là chiêm bao Viễn phương hồn chết nẻo nào Về ngang phố trọ lao xao tiếng cười
Điệu buồn năm cũ ngưng rồi Dư âm bất tuyệt trong lời vô thanh