|
Từ độ xa em thư không bao giờ gửi nữa Anh vui đời sương gió Nuốt hận thù trong lòng súng hờn căm Đêm ngày say máu giặc Nhọc nhằn gian khổ đã mười năm
Khăn em trao từ độ lên đường Trải bao dãi nắng dầm sương vẫn còn Hết Ninh Bắc công đồn Qua thượng Lào Sầm Nứa Từng vùng bom rơi đạn nổ Điện Biên Phủ anh gian khổ từng giờ Mơ ngày chiến thắng dựng cờ Anh về quê cũ em chờ đợi anh Đôi lúc hành quân qua đèo Nhìn mây đầu núi , lòng tương tư về Sầu dưng vời vợi Không biết quê người em gái Có gì đổi thay Những đêm mưa bay bay Nằm nghe gió về rung lá chết Nhớ thương sao mà da diết Sầu núp mặt bàn tay Anh về mong gặp người em gái Biết nói làm sao khỏi nghẹn lời Từng chiều xôn xao nhớ Từng chiều nao nao buồn Những mộng đêm đêm đầu gối súng Những vần thơ yêu nóng bỏng Viết trong chiến dịch mùa Đông Bao nhiêu là nhớ là mong Bao nhiêu là đợi là trông là chờ
Nhưng anh nào có đâu ngờ Lệnh Đảng về giải phóng (**) Gia đình em bị qui phản động ! Vì năm mẫu ruộng ngày xưa Cưới em không được nữa Bây giờ ai đợi ai chờ ai đây ? Sầu dưng lệ đẫm bàn tay Thư không gửi nữa từ ngày xa nhau ...
|