|
Người nào xa lạ đâu đây, Người mi thanh sáng, người tay dịu hiền Tôi nhìn quên đẹp, quên duyên, Quên câu ăn nói, tôi nhìn người thôi Người nào một nữa thân tôi Bước chân êm ái, nụ cười thần tiên Người nào tôi tưởng đã quen Một ngày không gặp lại nên mới rồi Một kho vàng ngọc thêm hoài, Người nào như cả loài người đến đây Khiến tôi giận cả nước mây Vòng tay khăn khít, mở tay : giao hòa Ôm em trong cánh tay xòa Nghe là vũ trụ, nghe là nhân gian.
|