|
Có phải gió làm cho màu lá đổi có phải mây làm cho nắng phai đi có phải em cùng mái tóc thầm thì rủ thu lại cho đất trời tim tím
Ta ngồi cuối bậc thang đời trang điểm lại dung nhan se sắt đã bao năm nghe trên vai má lụa thuở em nằm nhìn hoa cúc mùa thu đầu gặp mặt
Nắng hôm đó vàng thơm trong lòng mắt gió như hơi từ những cánh môi hoa em tan dần trong nhịp đập tim ta ta chìm lẫn trong hương em thanh thoát
Tình tuyệt hảo bởi nhờ thu dào dạt đến giữa ngày mắt biếc kiếm tìm nhau giữa hạt mưa mướt ấm nụ hôn đầu chúng ta đã cùng thu chung làm một
Em hẳn nhớ con vành khuyên đứng hót giữa cành xanh lá chớm ngả vàng tơ ta mấy lần giấy bút định làm thơ tại em đẹp làm vần phai điệu nhạt
Thu bát ngát tình chúng ta bát ngát em yêu ơi, đời mãi mãi mùa thu hãy nằm ngoan nghe bốn hướng trời ru ta trôi giữa không gian hoa với lá
|