|
Đêm hè ngồi nhớ giăng suông, Nhớ em tà áo nhạt hương chưa về . Cách rừng , cách cả sơn khê, Em ơi! giữ mái tóc thề cho xanh. Thuyền mây từ bỏ kinh thành, Bến vàng hiu quạnh cũng đành tiễn đưa . Biển ngoài: núi cũ, thông xưa, Tịch dương đã trải, nắng mưa đã từng. Sầu lên bến cát rưng rưng, Mây trường sơn lại vượt rừng tới đâu ? Người đi đồi sắn, nương dâu, Buồn quan san, một con tầu về xa . Nhớ xuân từ độ còn hoa, Nhớ em từ độ thướt tha suối thề . Xa trời, lưu lạc hồn quê, Có phai, xin để ngày về hãy phai . Viễn phương mái tóc bay dài, Nghiêng vai sương lạnh, thương hoài vầng trăng.
|