Em về mấy thế kỷ sau Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy chăng Ta đi còn gới đôi giòng Lá rơi có dội ở trong sương mù !
Những thương nhớ lạnh bao giờ Đường Thu chia ngã chân trời rộng tênh Đây phồn hoa của thị thành Đây hồn thủy thảo khóc tình ngửa ngang Càn khôn xưa của riêng chàng Xưa đài vũ trụ thiếp mang riêng mình Bây giờ đón bước em xinh Sầu đau nhan sắc bất bình ra sao ?