|
(Tặng bao người lính VN đã từng đẫm mình trong rừng sâu)
Ta ở vườn gai cỏ rối xù Đêm mùa nhiệt đới đã đâm bông Nở trăm hoa đỏ hồng trong gió Hú chút tình man rợ với người. Lá sắc chem cành trong bóng tối Đan thành một giải dưới trăng đêm, Ta lặng nghe người trong tiếng thở Nặng nề như tiếng muỗi vi vu, Cái chết gần kề chi xá kể Khát khao tiếng hát giữa hồ mưa, Mồ hôi đẩm tráng ta vừa thấy, Cổ dài trắng muốt xiết quanh ta!
TNML
|