tàu chuối xanh non mở cho ta cánh buổm góc sân thì quá hẹp chiếc võng gai gọi sóng con thuyền mắc cạn còn đâu lòng giếng rêu đất lấp một hôm hoa khế rụng buổn rầu đêm qua có gió về đập cửa buổm xanh lá chuối tả tơi thì mang hết gió lên thuyền võng cười khan mà hát giọng sao trời