|
Nàng Thơ
Nàng thơ áo trắng bước kiêu sa Đẹp quá.... hồn tôi lượn... theo... tà Áo bay trong gió như mời gọi Hương thoảng mơ màng ôi dáng hoa
Hãy đợi nàng ơi.... Hãy đợi tôi Trăng chếch bên sông, sóng sóng ngời Cánh hồng tôi trộm trong vườn thắm Muốn tặng cho nàng.... chỉ thế thôi
Môi xinh duyên... lạ chợt mĩm cười Mây mờ u ám.... đổi màu tươi Tay thon nhè nhẹ..... tim ngừng đập Áo trắng cành hồng.... hút xa xôi
Bao giờ gặp nữa aó trắng ơi Trăng khuyết vành nghiêng mịt bóng rồi Bỗng dưng..... chiếc lá nào rơi nhẹ Chonỗi sầu đan kín hồn tôi
Ktd 2-99
Nàng Thơ 2
Ồ lạ quá nàng thơ đi đâu... biệt Cho tui ngồi ngớ ngẩn chẵng thành thơ Chán ghê nơi... sao mà thiệt tình cờ Ngỡ tri kỷ... dè đâu như thế đó....
Nàng biết không thu mới về trước ngõ Gió giao muà chu mỏ thổi buồn hiu Nàng đi rồi tui nhớ biết bao nhiêu Sao mà ác hông giả từ một tiếng
Về đi nha... tui với nàng nói chuyện Giận hờn gì hãy thỏ thẻ... tui nghe Đừng dấu tui rồi thút thít ngoài hè Bà hàng xóm tưởng lầm tui ở ác
Nàng biết không... hồi chiều Sương... bàng bạc Gần bờ hồ lác đác lá thu rơi Tiếng bìm bịp kêu nước lớn... bồi hồi ở trước cửa tui ngồi mà xao xuyến
Nàng ở đâu có chút nào lưu luyến Cả năm dài hai đứa thắm tơ duyên Chung quanh đây... tôi nhiều lắm muộn phiền Về đi nhé nàng ơi về đi nhé
Ktd 99
Nàng Thơ 3
Em là chiếc bóng hư vô Ta là phiến đá bên hồ bâng khuâng Em là sương trắng mơ màng Ta..... cành cây rũ lỡ làng ngóng trông
Em là trăng sáng mênh mông Chiếu bao ánh ngọc vào lòng biển sâu Ta là mây..... đám mây sầu Theo làn gió chướng ôm đầu dõi theo
Em là con suối trong veo Em là trăm mối bọt bèo tim anh Em là thiếu nữ trong tranh Ngàn xưa ai họa.... ai đành... ai... hay
Em là gió...... gió heo may Ta là cánh én.... én bay đi tìm Ta là phún thạch nằm im Hoang sơ chết cứng trong tiềm thức.... em
Ktd 99
|