|
(Đáp bài Thơ "O MẮT XỨ HUẾ" của Tâm Vô Lệ)
Em hiểu lòng anh hồi mô chớ bộ đợi hôm ni mới hỏi. Thiệt vô tâm ! có biết rứa là làm em bực lắm té ra anh chưa hiểu Huế ngọn ngành
chưa hiểu hết lòng em O Đồng Khánh thì làm răng anh đòi Huế thương yêu ! còn dám nói rằng là em khó biểu khó chi mô? Răng trách tội rứa nờ !
giận thì giận mà nghĩ rồi không nỡ tự vì anh khéo nhắc chuyện hồi xưa chuyện lâu rồi em không còn nhớ nữa mà răng anh nhớ rứa? Giỏi chưa tề !
trái bắp nướng đã lạc đời dâu bể tóc thề xưa đã ngắn bớt rất nhiều miếng kẹo mạch nha ngọt lạt trăm chiều e bánh tráng cũng giòn, khô dễ bể
em biết là anh nặng tình với Huế giú lâu ghê, chừ mới thốt ra lời O mắt Huế, ngó anh, anh cũng rõ ướm lòng em, anh hỏi lại làm chi ?
ngùy
- Đăng lại với sự đồng ý của Thư Viện Việt Nam -
|