|
Ở một nơi không có mùa xuân Chim chóc cũng chẳng buồn về đậu Ngày hai buổi em về qua xóm lạ Buồn vương trên tóc nhớ theo chân
Nắng Sài Gòn từng giọt rưng rưng Thời con gái tan theo từng giọt nắng Anh ra đi phố phường xưa hoang vắng Tháng năm buồn kỷ niệm ngủ không yên
Em vẫn mơ hoài câu chuyện thần tiên Nàng Tô Thị Việt Nam Thờ chồng nuôi tằm dệt vải Chuyện anh kể năm xưa Em học thuộc lòng nên còn nhớ mãi Nhỡ mai về anh sẽ trách em quên.
Em dấu kín nỗi buồn Chỉ khóc lúc nửa đêm Như sợ anh biết sẽ cười em yếu đuối Em dắt con thơ qua vùng Kinh Tế Mới Tháng năm ròng học cuốc đất trồng khoai Da em sờn vì cực khổ trần ai Tóc em rối vì dãi dầu mưa nắng Em cố giữ lại đây nụ cười trong trắng Sợ khi anh về mắt ướt sẽ không vui.
Cây hy vọng em trồng Trước ngõ vẫn xinh tươi Lớn lên bằng giọt mồ hôi sớm chiều em nhỏ Trái tim em dòng thủy chung vẫn đỏ Vẫn mặn nồng như thuở mới yêu nhau.
Không hẹn hò nhưng buổi sáng hôm nay Anh trở lại với người đàn bà xa lạ Mười năm anh đi mẹ con em vất vả Chỉ một lời xin lỗi đủ sao anh.
Anh đã quên rồi những chuỗi ngày xanh Những kỷ niệm vàng hoe trong ký ức Anh trở lại dững dưng nhìn quá khứ Của một thời sỉ nhục gánh trên vai Anh đã làm gì suốt một đời trai Ngoài chút bả lợi danh Chút da thịt thơm mùi hương phấn lạ Người vợ trẻ của anh sẽ chẳng bao giờ hiểu cả Vì chính anh đã gian dối với lòng mình.
Anh sẽ nói gì trước những điêu linh Của đất nước còn chìm trong máu lệ Ngày ra đi, anh thề non hẹn bể Ngày trở về, ngoảnh mặt với quê hương.
Anh sẽ nói gì trước những đau thương Của đồng bào anh trong ngục tù tăm tối Ngày cha chết còn một lời trăn trối Mong anh đứng thẳng làm người Giấc mộng vàng anh dệt thuở hai mươi Anh nỡ thay cho một tâm hồn thác loạn.
Vầng trăng ước trong lòng em vẫn sáng Mười năm chờ nghe một tiếng thương yêu Em nối tình mình theo mũi chỉ đường kim Ðan chiếc áo cho ngày anh trở lại Nhưng bóng hạc vẫn nghìn trùng bay mãi Ðể giang hà mòn mỏi tiếng thông reo.
Ði đi anh đừng trở lại đây Em sẽ khóc nhưng không hề nuối tiếc Chỉ tội nghiệp cho anh một đời thua thiệt Gian khổ tù đày để được thế thôi sao?
|