|
giận dỗi gì người dưng gió đến rồi gió đi mây mù đọng trên mi thoảng lạnh khung trời lạ
08.01
đừng gọi gió đừng gọi nắng hồn theo lá động chẳng còn gì mơ
08.01
Lần gặp thứ nhất vờn chơi giữa ánh đèn mờ ảo
Lần gặp thứ hai im lặng nghe con tim khắc khoải
Lần gặp thứ ba trống rỗng hiện nguyên hình trên mắt môi
08.01
quen nhau giữa nắng chiều thênh thang nghe thâm tâm xây hy vọng
quen nhau giữa ly rượu ấm nồng ánh trăng đêm quyện với gió
ngày chia tay hạt buồn rơi vương vãi
ngày gặp lại nụ cười giấu trên môi
chiều ngày qua còn lại gì trong tim thơ?
08.01
bước vào đi vào đi cuộc chơi rồi sẽ tàn mà thôi
cứ mãi tìm mãi tìm chẳng khi nào lặng yên
08.01
bên kia tiếng cười ngạo nghễ bên đây gió cuồn cuộn xoay giữa khoảng không cánh hồn ta thênh thang
rừng thông nao từng bước chân âm thầm vang vọng vào không gian người chết dần ...... theo bóng thời gian
tìm ai chia dùm một nhúm lòng ta?
08.01
chiều buông nghe thân hình mỏi mệt gọi buông thả từ tìm thức ẩn dấu chút ân tình xoa dịu hãi hùng trong đơn tâm
chiều buông dưới ánh trăng u mờ ở ngã hồn rỗng tuếch một khoanh tròn dần méo mó biến dạng thấm giọt buồn đơn tâm
08.01
khoảnh khắc đổi dạng biến hình
giữa tiếng thét gào cuồn cuộn
từng vạt nước
buốt lạnh
tê cóng
thân hình còm cõi u mê giữa giấc ngủ làm người
vạn vạn trùng hỡi cánh gió xiết hồn côi
08.01
vung vãi chén cơm tình thân nhạt nhẽo muỗng canh chan chứa
lượm nhặt và vào miệng nuốt trôi hạt cát nào sạn cứng mắt môi
ngày xa ngồi chờ mưa đêm hạ ngáp dài vào thinh không
bóng tối ánh trăng mờ ảo xoay trăn trở ném gối tung chăn mền
vung vãi tình nhau rắm rối mù nửa chẳng thể, nửa thèm
lượm nhặt cặm cụi giăng dây nhợ mắt mù nào mở trưng trưng
08.01
ngỡ chỉ là gió thoảng qua ai ngờ đậu lại thấm tận tim thơ
bồi hồi ngẩn ngơ dòng sông nhớ mênh mông
giọt mơ rơi thênh thang giữa mù mờ thân đậm mồ hôi
ngỡ chỉ là áng mây ai ngờ đậu lại tan vào tim
bơ vơ
08.01
chằn mình trong góc tối tăm lòa
rơi lỗ hổng tâm hồn gần - xa
08.01
tìm giấc ngủ trên mi mờ đẫm hơi sương mù
bất bình trong lặng câm
ôm gối chằn mình bọc trong hồn tiếng nấc vọng nơi nao?
08.01
gom vào một chỗ chợt tan hoang bởi tiếng cười chua chát xoáy
thênh thang trôi
bất cần
chạm mặt ngông ngênh nát tan, vỡ từng mảnh hồn chát chúa
ngậm
nuốt
gom vào một chỗ chợt tan hoang bởi giọt mắt rơi quá nhiều khô
08.01
tìm đâu cho đủ tiếng cười để trả lại lòng người bước đi?
08.01
quên gì đây để quay trở lại nhìn nhau rồi xoay mặt bước đi?
08.01
|