|
ở những khúc quanh muốn buông tất cả ở giữa đất trời chẳng cần định hướng cứ bước đi một bắt đầu một bào thai được nâng niu giữa gió ngàn cánh đồng hoang dã nắng chói chang
ở những ngã rẽ vô hình có đôi lần nhắm mắt nguyện xin một bàn tay nắm lấy hồn kéo đi chỉ để lại thân xác lạnh tanh
ở những lúc đầy lại quá vơi ở những đêm trằn trọc ở những vách tường trắng hếu ở những lúc đối diện nhìn vào bên trong lối thoát ở những ngã rẽ vô hình
TRN 12.2001
|