|
Có phải mùa thu, mùa thu không em? Mai cuống quít dọn trưa về bỏ ngõ Nắng trong quá cứ rớt đầy trên phố Con đò vàng mênh mang... Phải thu về tự trăng xênh xang Sương ý tứ như không mà như có Trong mắt em hai giọt trăng mềm vỡ Ôi! Vườn đêm quỳnh hương thênh thang... Phải thu về cho con nước lên Bồng bềnh thu theo một tà áo vỗ Trăm gã trai chợt nghe mình biết nhớ Tình ơi! Chào em.
Có phải mùa thu, mùa thu không em Sao dễ thương mắt đen, bùi ngùi tóc kín Đường thành nội phượng bay về cổ tích Em cười vương giả một chiều vua. Phải mùa thu, mùa thu không em Rón rén giọt mưa Ngập ngừng ô cửa Anh cũng có một mùa thu trong ly nhỏ Lách cách tìm hoài Một màu thu cho em...
|