|
Hương biếc tràn quanh nắp đậy hờ Ấm sành nho nhỏ khói lên tơ Hồn sen thoảng ngát trà dâng đượm Ai biết mình sen rụng xác xơ
Hoa sống trong bùn thuở trước đây Lầu son giam kín nhụy vàng hây Dễ đâu bướm thỏa lòng khao khát Trinh bạch toàn thân kiếp đọa đày
Mặt nước đìu hiu một sớm thu Hồng trang vắng vẻ lối hoa cù Đào phai thắm rụng tay phàm vịn Rao bán mười phương chợ xất phu
Cánh rã rời theo nhịp ngón thon Trắng phau muôn giọt lệ hương tròn Lần rơi trên lớp trà khô héo Lưu chút thơm thừa gửi nước non
Nâng chén mời anh thưởng vị trà Đừng quên tan tác mấy đời hoa Cạn từng hớp nhỏ cho Sen đượm Vớt lại trần ai một chút Ta
Túy hậu cuồng ngâm Ôi lòng ta sao buồn không nguôi Niềm u uất dâng cao hề tháng ngày trôi xuôi Há vì cơm áo chẳng no lành Há vì đời không ai mắt xanh
Nhớ thuở xưa chưa có ta hề đường đi thênh thênh Kịp tới khi có ta hề chông gai mông mênh Cuồng vọng cả mà thôi bốn phương hề vướng mắc Ba mươi năm trên vai hề trống không bình sinh
Lều nát hề trơ vơ ngõ mưa lầm lội Trăng lạnh đèn mờ hồn đơn hề le lói Đọc truyện cổ nhân hề lòng ta quặn đau Gió bụi xôn xao hề thương vay người sau
Càng xót thân mình vô dụng Thiên hạ chê bai hề lạc nẻo sang giầu Ta chỉ tiếc cho thân hề vô duyên bấy lâu Bá Nhạc đời không ai hề ngẩn ngơ vó câu Gươm sắc uổng cho gươm hề Phong Hồ có đâu
Ai đó mách giùm ta với Quẩn gót thế nhân hề như đàn quạ kia chăng Hay như mây cao đơn chiếc hề cánh chim bằng Ấp úng cân đai hề trói giam tài năng Vỡ ruộng buông câu hề kho trời gió trăng
Ôi đường gai góc là bao hề sóng cồn mặt bể Thương cho tay lái non hề con thuyền lao đao Tiếc cho cơ hội muộn hề chặt gai được sao Lá úa cành khô thu đông hề nối gót Chuếnh choáng giang san hề còn say hát ngao Mây hồng tím phương tây hề tà huy thoi thóp Đời sắp tàn chăng hề bấc lu dầu hao Ngõ hẹp giường tre giấc mơ hề chới với Thôi hết mùa tươi Hết thôi chờ đợi Rượu hề rượu hề giùm quên nhé ngươi
Sao lòng ta đêm nay buồn không thể nguôi Niềm u uất dâng cao hề tháng ngày trôi xuôi
|