|
nhớ Saigòn buổi chiều mưa bất chợt mái hiên nào anh đã đứng cùng em cơn mưa ngắn đủ cho mình quen biết và cho nhau một nỗi nhớ êm đềm nhớ Sàigòn, những hàng cây bóng mát ta chờ nhau vào những buổi tan trường những chiếc lá bay trong chiều kỷ niệm xuôi dòng đời như những sợi tơ vương nhớ Saigòn, con đừờng qua Chợ Cũ một đêm nào mình đã nắm tay nhau trăng mười tám phía bờ sông rọi lại ánh trăng khuya lấp lánh nụ hôn đầu nhớ Saigòn một mình anh ngóng đợi chuyến tàu đêm em trở lại sân ga tàu đến chậm trong màn mưa buổi tối mừng ôm nhau mưa, nước mắt nhạt nhoà nhớ Saigòn ngày chia tay lặng lẽ em trở về vàng võ ánh đèn khuya đêm chôn dấu nỗi buồn anh để lại bánh xe lăn qua vũng nhớ đầm đìa nhớ Sàigòn, một nửa đời ở đó bao yêu thương xin giữ lại cho mình từng góc phố từng con đường năm cũ vẫn từng ngày theo gót kẻ lênh đênh.
|