|
Mẹ rắc hoàng hôn theo gạo trắng Cám bay phương phất quyện hương cau Nghiêng nghiêng bóng xế sau lưng Mẹ Gạo trắng như màu tóc trắng phau Thuở bé về quê ăn gạo giã Đắng cay nước mắt trộn mồ hôi Mùi thơm gốc rạ thơm hương khói Con lớn dần theo số tuổi đời Từ khi xa xứ lên đô thị Tiếng máy rền vang át tiếng chày Cổng kín tường cao đà khuất lấp Bóng người sàng gạo cuối chân mây Cái gì còn lại trên sàng gạo Là hạt kim cương: hạt ngọc trời Phấn cám, bụi đời bay lẫn lộn Mẹ ơi! cơm trắng bởi mồ hôi Suốt đời cực khổ, đời làm dâu Cay đắng chín muồi nỗi khổ đau Lừa lọc ân tình theo hột thóc Trái bồ hòn lẫn hạt trân châu Lâu quá con thèm ăn gạo giã Thèm mùi sữa ngọt, sữa con so Thèm đêm trăng sáng chày khua cối Làm rụng hằng nga xuống vũng thơ Chiều nào con đứng bên hàng trúc Thấy tóc Mẹ rơi giữa nắng tà Tóc trắng nằm chôn trong gạo trắng Mẹ ngồi nhặt tóc mới hay già Cái thời thơ dại không còn nữa Cát bụi mờ bay khắp nẻo đời Gạo chợ đã phai mùi gốc rạ Men đời đắng lắm Mẹ hiền ơi ! Lâu quá nhốt đời trong ngõ hẻm Lầu cao che khuất áng mây trôi Mẹ ơi ! đâu hướng về quê Mẹ? Nắng muộn hoàng hôn đã tắt rồi.
|