|
Ngồi buồn lấy giấy viết thư chơi Viết bức thư này gởi đến ai Non nước thề nguyền xưa đã lỗi Ân tình nay có bốn xu thôi Ngàn sương bạc bay qua tiếng nhạn Ngọn đèn xanh khơi cạn đĩa dầu Mình ai chiếc bóng đêm thâu Nỗi riêng, riêng một mối sầu vì ai? Tâm sự ấy nói dài sao xiết Giấy mực đâu vẽ hết ru mà Dở dang là chữ tài hoa Chắp tay vái lạy trăng già chứng cho Kể từ độ giang hồ lạc phách Hội tương phùng đất khách quê ta Biết nhau khi mới mười ba Tuần trăng chưa mãn, nụ hoa chưa cười Cùng một thuở ăn chơi nhàn biếng Trải mấy thu hơi tiếng vừa quen Canh khuya hai bóng một đèn Gió mai sương sớm đơn mền có nhau. Dạ bảo dạ vàng thau gắn bó Năm lại năm mưa gió đê mê Một tường lá rủ hoa che Bắc Nam mấy độ đi về dưới trăng Duyên hồ thắm bỗng dưng phai nhạt Mối tơ vương đứt nát tan tành Tấm riêng riêng những thẹn mình Giữa đường tan đứt gách tình như không Gấp tờ giấy niêm phong hạt lệ Nhờ cánh tem bay đệ cung mây Ái ân thôi có ngần này Thề nguyền non nước đợi ngày tái sinh. 1918
|