Ở tận cuối hẻm con đường bỗng cụt Một mình ta ban ngày cũng như đêm Hợm quay bước thì đường vô cũng cụt Nhìn lên trời mây bay mây vẫn bay Nhìn xuống đất đất nâu bỗng rạn nứt Nuốt ta vào chìm nhận ta tù đày Ta cúi mặt đấm ngực than van mãi Một điệu hờn có lay chuyển được ai?