|
Có một mùa thu đẹp chẳng ngờ Mây chiều rải lụa sớm dăng tơ Nắng thanh bình cũng vàng như bướm Hoa cũng vàng như nguyệt trẻ thơ
Lòng đất bừng lên tiếp ý trời Tuổi em mười sáu, anh hai mươi Say duyên còn khép hương phong nhụy Mở một đào nguyên giữa cuộc đời
Mê tình đắm đuối hơn mê nhau Chẳng nghĩ đường xa chẳng biết sầu Khúc khích chim vàng trong khóm biếc Cười ai bỡ ngỡ chiếc hôn đầu
Lòng nhịp theo lòng tay nắm tay Nho đương mùa ngọt trái môi say Dưới hoa đêm ấy nồng âu yếm Đâu biết hương thề lạnh tối nay
Tưởng ngâm mãi khúc Bạch Đầu Ca Chị nguyệt ai ngờ dối chúng ta Non nước, trời ơi! này một cuộc Bể dâu tàn nhẫn, bóng xuân qua
Ôi thôi cuộc thế hết thanh bình Cái tuổi thơ ngây của chúng mình Đã hết rồi em!... và cũng hết Cả mùa thu ấy đẵm men tình
Trăng hết là trăng của ái ân Mây phaima màu tóc ý trung nhân Nắng tan một giấc mơ thi sĩ Hoa héo mùi hương miệng nữ thần
Nghe chớm hơi may lạnh bốn trời Nhớ nhung mùa cũ tiếc ngày vui - Em Kiều Thu ạ! mười năm cách Lòng gã Hoàng Lang vẫn ngậm ngùi
|