|
Em xoã tóc bước lên ngôi thần tượng Đôi bàn châ còn lấp lánh sương đêm Môi ướp mật ong, tóc đẫm men rừng Tà áo mỏng dệt bằng hương dị thảo
Tuổi sa mạc thêm bao la mộng ảo Nên cát nhàu trên nếp trán hoang vu Ta mải mê tìm diễm tuyệt cho thơ Chợt ngây ngất với màu trăng bạch ngọc
Sáu giây sắt là sáu giây huyền hoặc Năm ngón tay dạo nhạc rất Chiêu Quân Tay thấy em hoàng cúc lót bàn chân Nên cẩm thạch cũng phù vân nhung gấm
Ta len lén cheo thuyề qua giới cấm Ghé tình yêu vào bến liễu hoang vu Nghe tiếng em ca thắt lại đôi bờ Niềm đau cũ chảy quanh dòng hờn tủi
Nhớ tiền kiếp ta cùng em chăn gối Cho thiết tha tràn ngập khắp phòng the Em dịu dàng chuyển nhẹ sóng đam mê Bóng tùng nhạt mơ hồ trên vách quế
Nếp áo heo may xôn xang vườn thuý Nhịp cầu son thêm một chút vòng cung Ta hôn mê xiết chặt cánh tay ôm Nghe rờn rợn thuỷ triều trong cảm giác
Em đắm đuối khắp mình hoa thược dược Sóng ân tình dâng ngập tới bờ vai Những ngón tay níu hơi thở đứt rời Khi cảm giác kinh qua miền xích đạo
Kể từ đó thơ ta đầy châu báu Vì hồn ta chứa đựng cả hồn em Ta cắn môi cho đứt đoạn ưu phiền Em cũng nhướng nét mày cong mềm mại
Khi giao cảm đã nhập vào huyền thoại Chẳng còn ta, em cŨng hết là em Nhạc và thơ thành một khối yêu đương Nên nguyên vẹn một chúng mình còn lại
Quận chúa em đơn sơ hồn cỏ dại Hàn sĩ ta cự phú một đời thơ Em với ta ước hẹn tự bây giờ Sẽ gặp lại để yêu như tiền kiếp .
|