|
Ta vẫn đi trên quãng đường dài Âm thầm, không một dấu chân ai Ta đi như thế từ lâu lắm Thuở tóc chưa vàng, mộng chửa phai
Bốn mươi năm ngó lại đời mình Khóc nhiều cho vận nước điêu linh Quê hương ngàn dặm trời mây trắng Bóng mẹ chìm trong mỗi hướng nhìn
Mẹ trách ta sao lỡ hẹn thề Mỗi mùa lá rụng lắng tai nghe Cây đa già đứng bên đường vắng Chiếc lá vàng đi chẳng trở về
Em trách ta xuống phố quên làng Bao lần én lượn, bướm bay ngang Em ơi con bướm vườn Xuân ấy Chẳng thể tìm nhau, chỉ ngỡ ngàng
Bạn trách ta toan tính lọc lừa Trăm lần ta chẳng thiết hơn thua Ðời ta xiêu lạc từ thơ ấu Coi chuyện ơn thù như nắng mưa
Ta vẫn đi trên quãng đường trần Thương từng hạt bụi bám đôi chân Ðời xô ta gục, không buồn trách Vẫn đứng lên, cười với thế nhân.
|