|
Than ôi !
Một phút sa cơ Ra người thiên cổ
Nhớ ông xưa:
Cái mắt ông xanh, Cái da ông đỏ, Cái tóc ông quăn, Cái mũi ông lõ, Đít ông cưỡi lừa Miệng ông huýt chó. Lưng ông đeo súng lục liên, Chân ông đi giầy có mỏ. Ông ở bên Tây, Ông sang đô hộ. Đánh giặc Cờ Đen, Để yên con đỏ.
Nào ngờ:
Nó bắt được ông, Nó chặt mất sỏ. Cái đầu ông đây Cái mình ông đó. Khốn nạn thân ông, Đù cha mẹ nó !
Tôi :
Vâng lệnh quan trên, Cúng ông một cỗ, Này chuối một buồng Này rượu một hũ, Này xôi một mâm, Này trứng một rổ, Ông có linh thiêng, Mời ông xơi hộ, ăn uống no say, Nằm yên một chỗ. ối ông Ngạc Nhi ôi ! Nói càng thêm khổ.
|